[SMCC] Loi Chi Dan

  Truyện ngắn: Lời chị dặn  


      Minh họa: Văn Nguyễn
Chị:
- Ngủ đi, mai còn đi làm!
Em:
- Chỗ lạ khó ngủ quá. Ở nhà mình trên tấm vạt tre, gió thông thốc, đâu có cần 
gì 
quạt máy như ở đây - nhìn lên trời thấy trăng sao, ở đây nhìn lên, tối hù như 
trời sập. Khó thở quá.

Chị:
- Lúc mới lên chị cũng vậy. Cái phòng gì có hai thước bề ngang, ba thước bề 
dài, 
tồi túng vậy mà phải ở tới bốn đứa. Bốn đứa mới đủ tiền nhà, mỗi đứa một trăm 
rưỡi - Đêm nằm sắp lớp như cá mòi!
Em:
- Họ sướng thiệt, không làm gì mà mỗi tháng có được sáu trăm!
Chị:
- Coi chừng họ lên giá nữa đó. Xăng lên thì họ lên, biết 
sao được!
Em:
- Chừng nào chị về?
Chị:
- Sáng mai, sao hỏi hoài vậy?
Em:
- Chị ở chơi vài bữa nữa 
được không?
Chị:
- Thôi đủ rồi! Chị sốt ruột lắm. Ba má già lắm rồi, biết ngày nào. Chị nhớ, mỗi 
lần xuống xuồng ba đâu có bước, từ trên cầu ba nhảy xuống khoang xuồng, xuồng 
lắc nhẹ rồi nằm yên như bàn thạch, bây giờ chiếc xuồng cứ chòng chành sóng vỗ 
lách chách. Vui sướng gì mà ở đây lâu.
Em:
- Về nhà thì chị làm gì?
Chị:
- Sao cứ hỏi hoài cái câu đó vậy? Mở hiệu uốn tóc. Nhớ chưa! Con gái quê nghèo 
nhưng ham làm đẹp lắm, sống được! - Nghe lời chị dặn nè, ngủ hay thức?
Em:
- Thức.
Chị:
- Nhớ không được cặp bồ với bất cứ tay chạy bàn nào. Cặp bồ với nó, nó ghen, 
ghen với mình, ghen với khách. Một số nơi, khách với chạy bàn suýt đổ máu!
Em:
- Chị dặn rồi!
Chị:
- Ừ, thì dặn nữa. Nhớ! Những thằng ở ngoài - thấy mình làm có tiền, có thằng 
muốn làm vệ sĩ cho mình. Tụi xì ke đó, dính tới nó là sạch túi - Có đứa bị rồi, 
chị cũng suýt bị.
Em:
- Vậy sao?
Chị:
- Để chị kể cho nghe. Những buổi đi làm khuya về, lần nào chú Bảy xe ôm cũng 
đưa 
về tới tận cửa. Đêm đó, uống nhiều không ăn, đói. Chị tấp vô tiệm mì đầu hẻm, 
cho chú Bảy về. Trong tiệm, bàn đối diện có một thằng xì ke.
Em:
- Sao chị biết nó xì ke, nó đang hút à?
Chị:
- Tụi xì ke nhìn nó biết liền, hai con mắt lờ đờ. Hai con mắt lờ đờ cứ nhìn 
chị. 
Chị trả tiền, đứng dậy đi, nó cũng trả tiền đứng dậy đi, nó lẽo đẽo theo sau 
chị. Qua đoạn hẻm có hàng cây đường tối, nó vọt lên chặn đầu chị, nó hỏi, em đi 
làm về à? Chị hỏi lại, có gì không? Anh muốn làm vệ sĩ cho em, nó nói. Anh làm 
vệ sĩ cho tôi thì anh làm gì, chị hỏi. Ai ăn hiếp em thì anh binh, nó nói. Nếu 
tôi bị bọn lưu manh, bọn xì ke nó vây đánh thì anh làm sao? Anh sẽ xông vô đánh 
tụi nó, nó nói. Anh có biết võ không? Nhỏ như con thỏ, nó nói. Chị hét lên, đỡ! 
Chị lao tới, đưa hai nắm đấm, nó tưởng chị đánh, không ngờ chị tung một cú đá 
vô 
ngực, nó lảo đảo. Chị bỏ chạy. Về tới phòng, chị kể lại cho mấy đứa bạn, chị 
bắt 
đầu sợ.
Em:
- Sợ nó trả thù?
Chị:
- Sáng sớm chị cuốn gói, đổi nhà, chị đổi lại phòng này.
Em:
- Thấy khuya, sao mấy chị chưa về?
Chị:
- Đêm nay tụi nó không về, làm xong họ lên xe, chạy thẳng về núi Sam Châu Đốc, 
đi sáng đêm để mai kịp cúng bà Chúa Xứ, không có em chị cũng đi, bà linh lắm!
Em:
- Nằm ở đây mà em nhớ chuyện gì đâu đâu á!
Chị:
- Nhớ gì kể nghe coi!
Em: 
- Em nhớ hồi ở nhà, hai chị em đi chăn vịt, vịt chạy trắng đồng, thấy thương, 
rồi một cơn gió, có một con giãy cánh, rồi tất cả đều giãy đành đạch, chết cũng 
trắng đồng - nợ nần, sau đó chị đi phải hôn?
Chị:
- Ừ.
Em:
- Chị giỏi thiệt, em không hiểu sao chị biết đường lên Sài Gòn?
Chị:
- Giỏi gì mà giỏi. Một hôm gặp một bà chị hàng xóm đi làm ăn xa về thăm nhà. Bà 
vừa đẹp vừa giàu. Hai cườm tay vòng vàng đỏ tay. Là vàng giả mình đâu có biết. 
Sau một hồi thăm hỏi, bả hỏi mỗi ngày chị làm được bao nhiêu tiền. Có biết làm 
gì đâu mà có tiền. Vậy thì em theo chị lên Sài Gòn bán cà phê, chỉ có việc bưng 
cà phê cho khách. Chị bao ăn bao ở, mỗi tháng chị trả ba trăm ngàn. Thiệt hả 
chị? Nói dóc em làm gì. Nghe nói chị mừng hết lớn. Sẽ có tiền gửi về cho ba má.
Em:
- Thấy chị gửi tiền cho ba má, em cũng ham, muốn xin ba má theo chị, nhưng nhà 
chỉ còn một mình, em không đành.
Chị:
- Mấy tháng đầu chị gửi về nhà hai trăm, còn một trăm tiêu xài. Ở đất Sài Gòn 
một trăm hà tiện mấy cũng không đủ, chị phải bớt lại năm mươi ngàn, nói là cà 
phê đang ế.
Em:
- Ha ha!
Chị:
- Nhớ chuyện gì mà cười hăng hắc vậy?
Em:
- Em nhớ chuyện ba vay tiền ngân hàng mua bò thịt về nuôi, một đàn mười con. 
Chị 
nhớ cánh đồng cỏ mật không, cứ đuổi nó ra đó nó ăn suốt ngày. Bán con này mua 
con khác, ba má tính vậy rồi sẽ phát, nhưng hổng ngờ, trong xóm có nhiều nhà 
nuôi bò giống, bò giống thì họ buộc, không thả rông. Mấy con bò nhà mình, bỏ 
đồng dông vô xóm tìm cái. Bò giống mà chịu đực bò thịt nhỏ xíu, mấy con bê đó 
ai 
người ta mua! Vậy là chủ lên thưa ủy ban, bò thịt nhà mình hãm bò giống nhà họ. 
Ủy ban hỏi, tại nó chịu, thưa kiện nỗi gì. Chủ bò nói, bò nhà tôi là bò buộc, 
không phải bò thả rông, như bị trói vậy.
Chị:
- Có chuyện đó sao, ở trên này chị không biết.
Em:
- Vậy là em phải lên hầu ủy ban. Ủy ban hỏi, sao để bò mình hãm bò người ta. Cô 
là con gái cô bị hãm cô có chịu nổi không. Em chỉ có biết khóc. Hai ba ngày lên 
hầu một lần, nhục quá muốn bỏ xứ đi. Phải bán đổ bán tháo, lại lỗ, lại nợ ngân 
hàng. Ba má định cầu cứu chị, nhưng má nói với ba, đừng, nó vì tiền nó sẽ sa 
ngã, chết đời con gái, cắn răng chịu vậy. Nhờ trời nhờ Phật rồi sẽ qua. Họ siết 
nợ, hay siết cổ cũng đành thôi. Mai về, chị về làm cái gì trước?
Chị:
- Chị nhảy đùng xuống sông - lội theo lục bình, chị tắm cho sạch cái đời của 
mình.
Em:
- Chị nhắc tới lục bình, em nhớ quá. Chiều chiều, nhìn lục bình trôi, vừa buồn 
lại vừa vui. Sau đó thì chị làm gì, chừng nào thì đi thăm anh Bình?
Chị:
- Ahaha.
Em:
- Sao chị cười? Bà Sử làm mai mối cho ảnh với chị phải không?
Chị:
- Bà Sử nào?
Em:
- Bà Sử chuyên làm mai mối cho cả làng, cả quận, cả tỉnh, chị quên à?
Chị:
- Sao lại không nhớ! Chị cười là chị nhớ chuyện của chị với ảnh. Chiều hôm đó, 
trời mưa tầm tã. Đầu đội nón lá, chị đi qua cây cầu khỉ. Nhớ cây cầu khỉ ở xóm 
không. Cây cầu lắc lẻo, vừa dài lại vừa cao, cao như cổ cò, cao cho xuồng ghe 
qua lại. Trời mưa, đi phải nhìn xuống chân, nhìn lên chỉ thấy cái vành nón lá. 
Khi qua gần giữa cầu thì thấy một người con trai đi ngược lại. Đúng ra phải có 
một người quay trở lại, nhường cho người kia. Chị nhận ra, người trước mặt mình 
là anh Bình, ảnh cụt một chân ở chiến trường Campuchia, phải đi một chân gỗ, 
bắt 
ảnh quay lại thì khổ cho ảnh quá mà chị thì cũng ngại. Chị nghe ảnh hét "Đi như 
học trò!". Ừ thì đi như học trò. Tụi học trò không nhường nhau, đụng đầu nhau 
giữa cầu, đứa này vòng tay qua lưng đứa kia, đứa đứng ngoài bước tiếp. Hồi nhỏ 
chị cũng vậy. Khi hai người đụng nhau giữa cầu, chị nép mình có cây vịn. Ảnh 
bước ngang qua chị, bất thình lình ảnh ôm chị ảnh hôn. Hoảng hồn chị buông tay 
ngã ngửa ra sau té một cái đùng. Ảnh cũng mất trớn té một cái đùng. Rồi ảnh ôm 
ngang lưng chị, chị hét lên, mưa gió thì phải hét, nói nhỏ đâu có nghe. "Tôi 
biết lội mà", ảnh cũng hét "Anh đưa em vào bờ". Nói vậy chớ ảnh có đưa mình vào 
bờ đâu. Ảnh cứ ôm mình lội lên lội xuống ở giữa dòng, nước lớn tràn bờ, nước 
chảy không siết. Chị nghĩ bụng, cái anh này cụt một chân mà lội giỏi quá chừng 
chừng. Chị giãy ra, càng giãy thì cái tay ảnh càng siết chặt. Cứ như vậy, chị 
không biết chừng nào chị mới vô tới bờ, rất may có một cái ghe lù lù nổ máy 
chạy 
tới, ảnh liền đưa chị vào một lùm cây, chị chụp rễ cây sà xuống nước... Từ buổi 
chiều hôm đó, hai đứa quen mùi, ngày nào cũng tìm cách gặp nhau. Gặp nhau dễ 
lắm, ngày nào ảnh cũng chạy xe đi hớt tóc, ra đường là gặp.
Em:
- Bây giờ thì ảnh vẫn vậy, ngày nào cũng chạy ngang qua nhà. Ai cũng khen ảnh 
hớt đẹp, ảnh học hồi nào vậy chị?
Chị:
- Học gì đâu, hồi ở bộ đội, ở chiến trường Campuchia, ở rừng ở phum sóc có ai 
hớt tóc. Lúc đầu ảnh hớt bằng cây "boa nha", sau đó trên cấp cho một cái "tông 
đơ".
Em:
- Lần này về luôn, chị có tính chuyện gì với ảnh không?
Chị:
- Sao lại không tính, trước 
khi đi chị với ảnh ngoéo tay thề sẽ sống với nhau cho hết 
kiếp người.
Em:
- Dạo này chị ăn nói trơn 
tru quá?
Chị:
- Không nên nói là trơn tru, nói trơn tru là nói theo nhà quê, ở trên này nói 
là 
"lưu loát". Mấy ông khách tuổi sồn sồn, người nào cũng nói lưu loát, nói mà như 
đọc tiểu thuyết vậy. Nghe riết rồi bị lây bị nhiễm, hiểu không? Muốn đối đáp 
với 
khách thì phải biết nói, phải biết kể chuyện làm quà, để giao lưu.
Em:
- Chuyện vui, em biết gì mà nói, đời mình chỉ có chuyện buồn thôi.
Chị:
- Kể chuyện vui không khó, nhờ bà chủ chỉ.
Em:
- Bả chỉ bả dạy hả?
Chị:
- Bả dạy cái mốc xì. Bả chỉ biểu mình phải đọc báo Tuổi Trẻ Cười.
Em:
- Báo đó ở đâu có?
Chị:
- Lềnh khênh ngoài đường. Không biết bao nhiêu là chuyện, đọc thấy chuyện nào 
hay thì chíp, để bụng.
Em:
- Em sáng dạ, em học được.
Chị:
- Không phải chuyện gì cũng kể. Khách nào cũng thích chuyện tục. Không cần 
nhiều 
lắm đâu, chỉ cần mười chuyện là đủ xài rồi.
Em:
- Ờ hay há. Còn chuyện gì nữa không chị?
Chị:
- Haha...
Em:
- Sao không nói mà cười?
Chị:
- Đang khi không nhớ chuyện ba má đánh lộn.
Em:
- Ủa, ba má đánh lộn hả?
Chị:
- Hồi đó em chưa đẻ. Hai người ở ngoài sân, không biết có chuyện gì mà ba đưa 
tay định nắm đầu má, má đưa tay gạt, tức mình ba nhào vô, hai tay đấm tới tấp, 
ba đánh đâu má đưa tay gạt ra đến đó, ở trong nhà chị thấy mỗi lần má đưa tay 
gạt, ba đứng liêu xiêu, đánh không được, ba đưa chân đá, má chụp giò, đẩy ba 
ra, 
tức mình ba nhào lại đống củi, chụp cây củi lao tới, khi ba vừa tới thì má chụp 
cái cổ tay của ba, cây củi rớt. Không làm được gì nữa, ba quay mặt xuống bến, 
nhảy xuống xuồng bơi ra vàm. Vậy là má thắng, má thắng nhưng má lại ôm mặt 
khóc. 
Trời! Chị thương má quá. Chị tưởng ba má sẽ giận nhau suốt đời, không ngờ năm 
sau má đẻ ra em!
Em:
- Nói vậy ba má nhờ đánh lộn mà có em.
Chị:
- Thương nhau lắm thì cắn nhau đau mà!
Em:
- Lạ há.
Chị:
- Sau đó chị rủ rỉ với má "má ơi, má dạy võ cho con!". Má nói, biết võ không 
phải là để ăn hiếp người ta. Biết võ để giữ mình. Đàn ông thương vợ nhưng hay 
ăn 
hiếp vợ, đánh vợ, đàn ông có nhiều người nóng nảy thô bạo lắm. Đàn bà đừng ỷ 
mình có võ mà ăn hiếp chồng, được, má sẽ dạy cho con. Chị mừng rơn, nghĩ bụng, 
phen này thằng Đỗ mày sẽ biết tay ta. Thằng Đỗ ở xóm lớn hơn chị một tuổi, chị 
năm tuổi, nó sáu tuổi, chị đứng ngang lỗ tai của nó. Học được ba bốn tháng gì 
đó, chị bắt đầu ra tay. Mọi lần mỗi khi nó sắp đánh thì chị bỏ chạy, lần này 
chị 
cũng bỏ chạy nhưng làm bộ, đang chạy chị quay mặt lại, mỗi lần nó đưa tay, chị 
bắt chước má, chị đưa tay gạt, người nó liêu xiêu rồi bỏ chạy, chạy tuốt luốt 
cho tới lớn. Thấy chị nó như gà chạy mặt, nghĩ cũng tội nghiệp!
Em:
- Ảnh có vợ có con rồi. Lần nào gặp em, ảnh cũng hỏi thăm chị.
Chị:
- Biết võ có lợi lắm. Sau khi chị đánh cái thằng đòi bảo kê cho chị, ai cũng 
biết chị là người giỏi võ. Từ đó, mấy đứa trong quán ai cũng nể chị. À, lại có 
một chuyện như vầy. Sài Gòn bây giờ có nhiều đàn bà con gái lái taxi. Một hôm 
có 
ông khách đi taxi gặp nữ tài xế. Thấy nữ tài xế trẻ đẹp, ông ta không ngồi băng 
dưới mà ngồi ghế trên ngang nữ tài xế. Xe chạy một lát thì ông ta bỏ mòi dê, 
tay 
không để yên. Nữ tài xế phải kênh mình, đến lúc chịu không nổi, cô nói "Để yên 
cho tôi lái", ông khách lại hỏi "Quê cô ở đâu?". "Quê tôi ở Bình Định". Nghe cô 
gái ở xứ võ, ông rụt tay lại, ngồi cứng đơ!
Em:
- Chuyện vui quá ha.
Chị:
- Ở trên này, thỉnh thoảng em đi vài đường như tập thể dục cho họ thấy, họ nể. 
Các chị em là người cùng cảnh lên đây kiếm sống, đáng lẽ phải thương nhau, 
nhưng 
mỗi người mỗi tánh mỗi tật. Có chút đỉnh tiền, sanh ra đủ thứ tật, có đứa đánh 
bài, đánh đề, thua hết vốn, đâm ra ăn cắp, ăn cắp của ai? Ăn cắp lẫn nhau, nghi 
ngờ lẫn nhau rồi đánh lộn. Đứa nào có thằng bảo kê thì hung hăng. Ở đây có đứa 
cắc củm, suốt năm dành dụm được một cây vàng, tới Tết không về quê mà vô sòng 
bài, thua sạch. Sạch túi phải đi vay, vay nóng, vốn lời chồng chất, trốn ra tận 
miền Trung, miền Bắc. Ở đây cũng có nhiều chị em tốt lắm, nhưng không ở chung 
một chỗ, ở chỗ này chỗ kia khác nhau, ngày nghỉ thì tụ tập nấu cơm, ăn mắm, ăn 
khô, ăn những món ăn nghèo, ngon mà vui. Còn điều này, chớ nghe lời dụ dỗ mà 
lấy 
chồng nước ngoài. Cưới xong, nó lại sang tay hoặc đưa vào nhà thổ. Báo đăng có 
đứa nhảy lầu tự tử đó. Ngẫm lại ông bà mình hay "Con chim đa đa chớ lấy chồng 
xa" là vậy.
Em:
- Chị về chị mở tiệm ở đâu?
Chị:
- Ngoài vàm gần chợ chớ ở đâu.
Em:
- Chị có nhớ cái hố bom B52 ở bìa rừng không?
Chị:
- Sao lại không nhớ.
Em:
- Bom B52 của Mỹ, nó bỏ làm sao mà cái hố chia làm năm nhánh, ở giữa thì như 
cái 
cù lao. Nghe người lớn kể, chỗ đó là căn cứ của mấy chú lãnh đạo khu, dân xung 
quanh đều biết. Buổi sáng hôm đó, máy bay B52 dội bom xuống ì ì. Dân làng tưởng 
mấy chú không còn ai. Dân làng ùa vô để cứu, không ngờ mấy chú biết trước, mấy 
chú rút đi từ khuya, giỏi thiệt! Năm rồi có một chú ngày xưa chú ở đó, bây giờ 
làm lớn lắm, chú bảão ở đây phải là khu du lịch.
Chị:
- Du lịch sinh thái.
Em:
- Đúng, du lịch Sài Gòn về, họ xây cất đẹp lắm. Đêm đèn điện sáng trưng, sao 
chị 
không vào đó mở tiệm?
Chị:
- Người ta đi du lịch là người ta đi ngắm cảnh, người ta ăn nhậu, ai người ta 
đi 
uốn tóc, làm đẹp. Người ta làm sẵn rồi.
Em:
- Chị mua đất cất tiệm?
Chị:
- Đất của anh Bình mà.
Em:
- Ảnh với chị còn không?
Chị:
- Sao lại không. Mình còn ảnh cũng còn. Ảnh hớt tóc, chị gội chị uốn, chị làm 
móng tay móng chân.
Em:
- Chị giỏi thiệt!
Chị:
- Giỏi hay không là do mình. Lúc đầu chị làm công, chị quét dọn cửa tiệm mỗi 
sáng, rồi mới đi làm, thợ chánh làm chị làm phụ. Cực khổ suốt ba năm trời chớ 
ít 
đâu. Một hôm thợ chánh đi vắng. Khách vào, chị làm liều. Khi bà chủ về bả khen 
đẹp, khách cũng khen đẹp. Chị mừng hết lớn, vậy là chị thành nghề rồi. Từ đó 
chị 
dành dụm mua sắm, có cái không cần mua nhưng vẫn có, hình ảnh đàn ông đàn bà 
khi 
làm tóc, đó là hình mẫu, chị lấy trong các báo đem về trưng trong tiệm mình.
Em:
- Rồi chị làm gì nữa?
Chị:
- Đẻ con, nghĩ đến mái ấm gia đình làm chị cứ nôn nao. Mấy đứa cùng một lứa với 
chị ở quê con cái đùm đề, tay bồng tay nách còn mình thì...
Em:
- Nghe chị nói em cũng nôn.
Chị:
- Thôi ráng vài năm, chị chưa đủ tiền trả hết nợ ngân hàng cho ba má. Em tiếp 
chị một tay! À, còn điều này nữa, suýt quên, khi được tiền "boa" nhớ chia cho 
má 
mì, mấy bả sống nhờ mình, mình sống cũng nhờ mấy bả. Còn nữa, uống bia nhiều bị 
say thì về ngậm muối.
Em:
- Nhiều chuyện quá, không biết có làm được không? Em muốn về với chị quá!
Chị:
- Không được, ráng nhẫn nhục ít lâu. Về dưới, nếu tiệm chị đông khách, cơ sở 
vững vàng, chị đón em về, tiếp chị một tay. Còn bây giờ thì... nghe mấy ông 
khách nói, chị ngẫm thấy đúng. Đời người như một con thuyền đi trên sông. Con 
sông có nước ròng, nước lớn, khi con nước ròng sát đáy thì phải tấp vô bến, đâu 
đó, ngồi chờ. Đời chị như gặp con nước ròng, chị phải tấp vô đây chờ thời. Đời 
chị gặp nước lớn rồi, không nấn ná nữa, chị nhổ neo! 
Nguyễn Quang Sáng

Other related posts: