[SMCC] Ky 1: con duong Vo dao

Con đường võ đạo

Những câu chuyện dưới mái cổ tự với những bậc võ sư 
thượng thừa võ công cả một đời khổ luyện để truyền cái 
tâm cho những thế hệ sau, những trận thượng đài
khắp trời Tây để có thể nói võ đạo là một con đường dài 
của bậc trượng phu. Luyện võ công để biến thù thành bạn, 
khuất phục giang hồ. Đó là tâm thế của
võ đạo VN. 

Kỳ 1: Điều tối thượng của võ đạo

ImageView

Võ sư Trần Tiến thu nhận đệ tử cách nay gần 30 năm. Ảnh do 
võ sư Trần Tiến cung cấp

TT - Lão võ sư đã bỏ ra hàng mấy năm ròng rã chân truyền để 
luyện tập cho đệ tử với những tử đòn tuyệt kỹ công phu. 
Nhưng rồi một đêm, ông bảo đệ tử hãy
cùng ngồi thiền quán tưởng về đòn thế hiểm độc và bất 
ngờ nói: “Ta muốn các con hãy rũ bỏ tất cả trong tâm tưởng 
những tử đòn này đi”.

Mồ hôi chảy hôm nay để máu không đổ ngày mai

Gần 90 năm trước, dưới mái một ngôi chùa cổ ở Hải Phòng, 
sư phụ lão võ sư Trần Tiến từng yêu cầu các đệ tử tâm 
phúc của mình như thế. Các môn sinh cao đẳng,
qua nhiều năm được chân truyền võ đạo, thấu đạt tâm ý 
thầy. Nhưng những võ sinh còn nhỏ tuổi, mới bắt đầu luyện 
võ như Trần Tiến thì thật sự bất ngờ: “Tại
sao thầy trò ta đã đổ biết bao mồ hôi, thậm chí cả máu để 
luyện tập, rồi lại bỏ đi? Học võ để làm gì?”. 

Con đường tầm sư học võ của võ sư Trần Tiến cũng do cơ 
duyên. Là hậu duệ của nghĩa quân Hoàng Hoa Thám, cha con Trần 
Tiến (quê ở Bắc Giang) phải lánh nạn
về Hải Phòng khi cuộc kháng chiến tan rã. Cha ông đổi họ tên 
xin được chân khuân vác và giữ kho đường để mưu sinh qua 
ngày. Một hôm, ba lính Pháp xông
vào cướp kho đường, cha con Trần Tiến lao ra chống trả quyết 
liệt, nhưng sức vóc hai cha con không thể nào chống chỏi nổi 
toán lính to kềnh càng. Đang
núng thế, bất ngờ một bóng áo nâu bay vụt vào. Chỉ trong 
chớp mắt, người này tung ra mấy cú liên hoàn cước đá văng 
cả ba tên lính ra đường. Người nghĩa
hiệp đó xoa đầu khen Trần Tiến: “Cậu bé nhỏ tuổi mà có 
dũng khí. Nếu cậu có chí luyện võ phòng thân, đến chùa gặp 
ta”. 

ImageView

Ngay tối đó, cậu bé Trần Tiến tìm đến ngôi chùa cổ, cậu 
mới biết ân nhân của cha con mình chính là nhà sư, võ sư Lý 
Giang Nam. Ông là một cao thủ Thiếu
Lâm Nam phái, bị Nhật truy lùng nên bỏ quê hương Trung Quốc sang 
VN lánh nạn. Lễ bái sư đơn sơ nhưng trang nghiêm khi sư phụ yêu 
cầu người đệ tử nhỏ phải
tuyên thệ tinh thần tối thượng của võ đạo “học võ để tu 
thân, để hành đạo nghĩa”. Cậu bé Trần Tiến bắt đầu 
những ngày khổ luyện, bởi thầy luôn dạy rằng:
“Mồ hôi chảy hôm nay để máu không đổ ngày mai”. Bất chấp 
trời mưa gió hay đêm đông rét buốt, ông vẫn luôn bắt đệ 
tử lao vào luyện tập, có những bài phải
luyện tập đến hàng ngàn lần cho thuần thục đến mức như 
phản xạ tự nhiên dù là đòn thế tuyệt kỹ hay chỉ các bộ 
tấn pháp đơn giản.

Cậu bé Trần Tiến mê võ, hăng say tập luyện, nhưng nhiều khi 
chỉ muốn buông xuôi vì... đói! Một tối, Trần Tiến đến sân 
võ với cái bụng trống rỗng. Cậu cố
tập vận đòn tay phát khí, nhưng bộ chân trụ tấn cứ lỏng và 
tay càng lúc càng run. Sư phụ Nam nghiêm giọng hỏi đệ tử. 
Trần Tiến đành phải nói thật: “Cả
ngày hôm nay con chỉ được ăn một bát cháo”. Sư phụ nhíu 
mày, không nói tiếng nào và lần đầu tiên ông cho phép đệ tử 
được nghỉ sớm. Trưa hôm sau, gia đình
Trần Tiến đang xì xụp húp cháo độn rau thì thầy Lý Giang Nam 
bất ngờ đến. Ông đứng lặng nhìn nồi cháo rồi ra về. Buổi 
tập tối đó, ông bảo các đệ tử ngồi
lại, rồi trầm ngâm nói: “Một đồng môn nhỏ của các con 
đang bị đói. Ta muốn các con mỗi buổi tập hãy góp vào cho em 
các con được một ổ bánh mì hoặc bát
cơm đầy. Điều tối thượng của võ đạo chính là tình 
thương”. Trần Tiến thấm dần những điều ẩn chứa sau những 
đòn thế và quyền pháp. 

Có lần, võ sư bất ngờ quyết định đuổi một lúc sáu đệ 
tử thuộc loại cao thủ nhất võ đường, bởi họ tính tình 
nóng nảy thường hay gây sự với mọi người. Ngồi
xếp bằng trước sáu đệ tử đang quì gối, ông nghiêm nghị: 
“Ta đuổi không phải vì ghét giận mà vì thương các con. Nếu 
học võ để giỏi đánh nhau thì chỉ là
hạng võ phu không sớm hại người cũng hại chính bản thân 
mình. Ta chỉ nhận lại các người khi đã thật sự thay đổi 
tính nết, hiểu rõ được tâm nguyện mình
học võ để làm gì”. Chuyện qua lâu, bất ngờ một hôm ông 
gọi Trần Tiến đem mấy thang thuốc trị đả thương cho một 
số người. Khi đến nơi Trần Tiến mới biết
đó là những võ sinh cao thủ bị đuổi ngày nào. 

Tuyệt kỹ võ công

ImageView

Sau năm 1975, võ sư Trần Tiến (trái) vào TP.HCM dạy võ, làm 
chưởng môn Thiếu Lâm nội gia quyền cho hàng ngàn võ sinh. Ông 
năm nay 96 tuổi, vẫn tiếp tục
dạy võ tại quận Tân Bình. Ảnh do võ sư Trần Tiến cung cấp

Nhà sư, võ sư Lý Giang Nam được nhiều người yêu mến vì ông 
là một thầy thuốc giỏi, đặc biệt trị các chấn thương 
xương cốt. Một số võ sinh cũng được ông
truyền lại các thuật chữa thương cho đến tận ngày nay. Có 
người đã thật lòng hỏi ông: “Tại sao thầy vừa dạy cách 
đánh người lại vừa chỉ cách cứu người?”.
Ông trầm ngâm trả lời: “Đó là điều con hãy tự chiêm 
nghiệm lòng mình. Võ hay đạo cũng là một”. 

Sư phụ chữa bệnh không thu tiền, nhưng những người giàu có 
vẫn tìm cách tạ ơn. Và ông dành tiền của họ để làm phí 
chữa bệnh cho người nghèo. Cuối đời, ông
tiên đoán được thời gian mình qua đời nên chia tay học trò 
để về nước. Tối trước ngày thầy ra đi, trăng rằm tỏa ánh 
sáng vằng vặc xuống sân chùa. Các đệ
tử ngồi xếp bằng lặng nghe lời thầy dạy lần cuối. Bất 
ngờ, ông cầm con dao cắt vào ngón tay mình, rồi để máu chảy 
ròng ròng và nói: “Các đòn thế độc ta
đã truyền dạy cho các con cũng như lưỡi dao bén này, nó có 
thể làm hại người. Ta muốn các con học để biết lợi hại 
của võ thuật mà phòng tránh nó, chứ không
phải sử dụng nó. Hãy rũ bỏ nó đi”. 

Sư phụ Lý Giang Nam về nước được ít hôm, các đệ tử góp 
tiền tổ chức một nhóm đi đường bộ qua ngả Vân Nam sang Trung 
Quốc thăm thầy lần cuối. Hình ảnh cuối
đời của một bậc cao thủ võ công lừng danh cả hai nước 
thật đạm bạc chỉ với chiếc giường gỗ cũ. Một người 
trong gia đình kể: “Từ hôm về nước, sư phụ đem
phân phát tất cả tài sản còn lại của mình cho dân làng, rồi 
nhịn ăn hoàn toàn, chỉ uống nước trắng và ngồi thiền. Cách 
đây mấy hôm, sư phụ biết mình sắp
chết, có dặn dò lại nếu có học trò sang tìm thì khi thiêu xác 
ông, nửa tro cốt đem rải trước chùa Thiếu Lâm, nửa còn lại 
đem về rải ở đất Hải Phòng”. 

Trần Tiến cùng đồng môn nghe kể lại đã bật khóc trước 
tấm lòng của người thầy phương xa. Họ đã thật sự ngộ ra 
được lời thầy, chẳng phải đòn thế nào, dù
cao siêu đến bao nhiêu bằng tấm lòng khi thu phục được nhân 
tâm con người. Đó mới chính là tuyệt kỹ võ công, là võ đạo 
thượng thừa.

QUỐC VIỆT

------------------------------

Võ sư Trần Tiến đã thượng đài thi đấu nhiều nơi trong 
nước và quốc tế. Nhưng có một trận đấu sinh tử, ông tự 
xin thua sau khi vừa hạ gục đối thủ. Và đối
với đời võ của ông, đó là trận đấu cuối cùng.

>> Kỳ 2: Trận đấu sinh tử

Other related posts:

  • » [SMCC] Ky 1: con duong Vo dao