[SMCC] Kêu oan trước cửa nhà sấm:

    Kêu oan trước cửa nhà sấm:
Không đủ chứng cứ nhưng vẫn kết tội


Kết luận điều tra không đúng với những gì bị hại đã chứng kiến và khai báo; 
hiện trường vụ án không được thực nghiệm theo đúng quy định của pháp
luật. Nhưng Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình và Nguyễn Đình Kiên vẫn bị kết 
tội.

>> 
Bài 1: Ở tù để đi tìm công lý

Vụ án của Công an Hà Tây

Sau khi Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Kiên bị bắt, Cơ quan 
CSĐT đã có kết luận điều tra (KLĐT) và sau đó VKSND tỉnh Hà Tây ra cáo trạng
với cáo buộc như sau: Tối 24.10, Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình 
Kiên rủ nhau đi chơi với bạn gái trong xã Yên Nghĩa. Đến khoảng 20h30 thì
ra về. Đến ngã ba xóm Quyết Tiến, thôn Yên Nghĩa thì bàn nhau đi trấn lột tài 
sản của những đôi trai gái ngồi chơi ở cánh đồng. 

Sau khi thay quần áo, Lợi mặc áo phông cộc tay, cổ bẻ kẻ ngang đỏ, đen. Tình 
mặc áo cộc tay, cổ tròn, màu trắng, quần bò xanh. Kiên mặc áo sơ mi dài tay,
quần bò xanh. Kiên cầm theo 1 điếu cày bằng tre, Lợi cầm 1 gậy gỗ, Tình dắt 
theo dao ăn Thái Lan. 

Cả 3 đi theo bờ mương Yên Nghĩa  về phía đơn vị A40, và phát hiện phía bờ mương 
đối diện có đôi trai gái. Thấy vậy cả 3 cởi quần dài giấu vào vườn cây
của gia đình ông Nguyễn Bá Khuyến. 

Lúc này, Lợi vẫn mặc áo phông cộc tay, kẻ ngang đỏ đen, cổ đeo dây chuyền bạc. 
Tình mặc áo đông xuân cổ tròn, Kiên cởi trần, cầm theo điếu cày tre. Cả
3 lội qua mương sang phía bờ Dương Nội rồi tiến đến phía chỗ anh Hải, chị Hạnh 
đang ngồi. Lợi một tay túm ngực áo dí dao không chế anh Hải, Tình lục ví
lấy tiền của anh Hải. Sau đó Tình cầm gậy không chế bắt anh Hải nằm xuống... 
Lợi, Kiên và Tình đã cưỡng hiếp chị Hạnh.

Sau khi nghe anh Hải hô "cướp, cướp" cả 3  bỏ chạy. Lợi và Tình đều bỏ chạy 
thẳng về hướng Yên Nghĩa. Kiên lội qua mương chạy vòng  qua lấy quần áo, vòng
tiếp qua đường trục bờ ruộng cánh đồng Yên Nghĩa phía sau đơn vị A40. Cả 3 gặp 
nhau ở cầu Hai Cây, Yên Nghĩa ít phút sau đó, chia tiền rồi về nhà ngủ.

Án ở một nơi, kết luận điều tra ra một nẻo

Qua nghiên cứu gần 1.000 trang hồ sơ của vụ án này ở cả giai đoạn điều tra, 
truy tố, xét xử chúng tôi thấy có nhiều mâu thuẫn mà các cơ quan tiến hành
tố tụng của tỉnh Hà Tây và sau này là HĐXX toà phúc thẩm TANDTC  đã không làm 
sáng tỏ. 

Cụ thể: Theo lời khai và sự mô tả của người bị hại là anh Hải và chị Hạnh thì 
vụ án xảy ra tại xã Yên Nghĩa chứ không phải xã Dương Nội nhưng KLĐT cũng
như cáo trạng và ngay cả bản án lại di chuyển vụ án từ xã Yên Nghĩa sang xã 
Dương Nội. Tiếp đến, lời khai của các bị hại đều khẳng định nhìn thấy 3 tên
thủ phạm đi phía bờ mương đối diện theo hướng từ làng La Cả về Yên Nghĩa rồi 
qua cầu Hai Cây, vòng lại phía bờ mương người bị hại để gây án.
 
Thế nhưng KLĐT lại khẳng định 3 đối tượng đi theo bờ mương phía đối diện từ Yên 
Nghĩa về La Cả, ngược hoàn toàn với hướng mà bị hại đã nhìn thấy. Cơ quan
điều tra cũng kết luận Lợi mặc áo phông đỏ kẻ ngang đỏ đen, là người cầm dao, 
cổ đeo dây chuyền, hiếp chị Hạnh đầu tiên, chiếc áo bỏ lại hiện trường là
của Lợi. Kiên cởi trần, cầm điếu cày là người hiếp chị Hạnh thứ hai. Tình mặc 
áo phông trắng, cổ tròn, cầm gậy là người hiếp chị Hạnh cuối cùng. 

Những kết luận này không phù hợp và mâu thuẫn với lời khai của chị Hạnh. Chị 
Hạnh khẳng định tên hiếp chị đầu tiên mặc áo phông màu trắng, không có tay,
cổ đeo dây chuyền có mặt con đại bàng, tên này cầm gậy. Tên cầm dao hiếp thứ 
hai, và tên cuối cùng hiếp chị mặc áo phông đỏ, kẻ ngang xanh vàng, khi hiếp
chị đã cởi áo và khi bỏ chạy đã bỏ quên chiếc áo này tại hiện trường.

Lời khai của bị hại đều khẳng định sau khi gây án đã nhìn thấy cả ba tên chạy 
về hướng La Cả, nhưng KLĐT lại kết luận Lợi, Tình chạy về hướng Yên Nghĩa,
Kiên lội qua mương lấy quần áo và cũng chạy về Yên Nghĩa đều là những hướng 
ngược với sự chứng kiến và khai báo của bị hại. KLĐT và cáo trạng cũng quy
kết Kiên sau khi lội qua mương sang chỗ  giấu quần áo, lấy quần áo rồi chạy 
vòng qua đơn vị A40 về đến cầu Hai Cây với quãng đường hơn 1,5km dài gấp gần
3 lần quãng đường chạy thẳng từ hiện trường vụ án nhưng lại về trước Tình chạy 
thẳng từ hiện trường vụ án về là điều hết sức vô lý.

Cơ quan điều tra kết luận Lợi là người cầm dao khống chế anh Hải, lấy tiền ở 
túi ngực anh Hải. Sau đó sang chỗ chị Hạnh khống chế chị Hạnh lấy đồng hồ,
nhẫn, khuyên tai. Kết luận này cũng không phù hợp với lời khai của  anh Hải, 
một tên kéo anh ra chỗ để xe, 1 tên khác tay vào túi quần phải lấy tiền. Cũng
chính tên này thò tay ra túi sau lấy ví, tên còn lại kéo chị Hạnh về hướng 
ngược lại. Còn chị Hạnh khai tên kéo chị ra đã lập tức tháo đồng hồ, nhẫn, 
khuyên
tai của chị. Như vậy hành vi cướp tài sản của anh Hải và chị Hạnh là do 2 tên 
thực hiện cùng một lúc, anh Hải bị 2 tên khống chế và cướp, còn tên kia cướp
của chị Hạnh chứ không phải chỉ có 1 tên mà cơ quan điều tra kết luận.

Vi phạm tố tụng

Khi tiến hành khám nghiệm hiện trường, xác định hiện trường vụ án lại không có 
sự tham gia, chứng kiến của nhân chứng, người bị hại vì vậy không thể coi
bản vẽ hiện trường trong hồ sơ của cơ quan CA là hiện trường thật xảy ra vụ án. 
Cơ quan điều tra cũng không tiến hành cho bị hại nhận dạng hay đối chất
trực tiếp với đối tượng để làm rõ có đúng là những người bị bắt là thủ phạm hay 
không. 

Về hung khí, cũng như tang vật của vụ án không hề thu hồi được nên cơ sở để 
đánh giá chứng cứ hết sức yếu. Đó là chưa kể có sự mâu thuẫn giữa lời khai
của các bị cáo với nhau, cũng như mâu thuẫn giữa lời khai của các bị cáo với bị 
hại về hung khí gây án cũng như tài sản bị cướp. 

Ví như Lợi khai cầm gậy hình lục lăng, bào nhẵn, nhưng bị hại khẳng định kẻ 
cướp cầm gậy tre có mấu tre chưa được dóc nhẵn. Chị Hạnh khai bị mất đồng hồ
Rolex nữ, mặt tròn. Nhưng Lợi lại khai lấy được đồng hồ Seko mặt vuông... Khi 
bị bắt khám xét, cơ quan điều tra thu giữ của Lợi, Tình một số vật dụng như
ví, rất nhiều quần áo, dây chuyền bạc, dày da. 

Trong KLĐT không hề đề cập tới những đồ vật này nhưng khi đưa ra xét xử lại 
chuyển những đồ vật này sang toà án. TAND tỉnh Hà Tây khi xét xử vụ án lại
cho rằng đây là tang vật của vụ án, không còn giá trị sử dụng nên tịch thu và 
tiêu huỷ. Việc tiêu huỷ những vật dụng của người bị truy tố, không phải là
vật chứng của vụ án như vậy là vi phạm vào điều 74, 76 BLTTHS.

Ngô Chí Tùng 

Other related posts: