[SMCC] Kinh nghiem dau tranh binh quyen

Chào các bạn,

Tôi có một cái bệnh khá máy móc là làm cái gì cũng ghi chép lại và phải đánh 
giá lại những việc đã làm để rút kinh nghiệm. Trong vụ ACB vừa rồi, tôi nghĩ 
mình cần rút ra các kinh nghiệm nào đó. Tôi không nghĩ rằng kinh nghiệm của lần 
này lại có thể rập khuôn áp dụng cho lần khác. Dù sao,nếu có một chút hiểu biết 
thì rủi các bạn có gặp rắc rối thì cũng tìm được một công thức để đấu tranh. Và 
nếu nhiều người cùng rút kinh nghiệm đấu tranh, chúng ta sẽ phát hiện được các 
quy luật chung.

1. gặp tình huống có vấn đề:

Tình huống ấy là khi bạn bị từ chối không cho tham gia một hoạt động hay dịch 
vụ chung vì lý do khuyết tật mà bạn tự xét mình có đủ năng lực để thực hiện nó 
không gây ảnh hưởng đến ai khác hoặc ảnh hưởng chính mình. 

ví dụ, nếu bạn xin đi học mà trường không cho bạn học. Nếu lý do vì bạn không 
đủ sức học thì ấy là công bằng. Nhưng nếu vì bạn bị kt thì ấy là tình huống có 
vấn đề.\
Nếu tham gia hoạt động nào đó và vì kt của mình, bạn cần sự hỗ trợ nhưng không 
được cung cấp thì đó cũng là tình huống có vấn đề. Ví dụ, khi lên máy bay, nkt 
chúng ta cần hỗ trợ. Thế nhưng quy định sân bay  không cho người lạ lên tàu. 
Nếu hãng hàng không không hỗ trợ bạn lên thì đó là vấn đề. Hoặc bạn phải trả 
chi phí cao hơn vì cái kt của bạn. 

2. Các bước cần giải quyết

a. nắm thông tin trước khi tham gia
Nếu cần sử dụng một dịch vụ nào đó, ta nên hỏi thăm họ trước xem hoàn cảnh của 
ta cần làm gì để tiếp cận dịch vụ này hiệu quả. Sẽ có 2 tình huống trở ngại xảy 
ra. Hoặc là họ yêu cầu ta trả thêm phí hoặc là họ từ chối. Nếu họ nhận hỗ trợ 
miễn phí thì ta không gọi ấy là trở ngại được. Dù sao ta cũng nên thông cảm 
rằng xã hội VN mình chưa đủ khả năng tài chánh, kỹ thuật để gọi là xh không rào 
cản. 

Ví dụ, nếu đi máy bay mà họ bắt tính thêm phí hoặc từ chối cho bạn lên tàu... 

b. Liên lạc với bộ phận dịch vụ khách hàng của nhà cung cấp:

hỏi họ xem vì sao bạn không được hỗ trợ hoặc phải tính thêm phí... Xin đừng 
nóng mà hãy ráng bình tĩnh. Bạn có thể kể lại với bạn bè mình một cách rất bức 
xúc nhưng với nhân viên khách hàng này, ta cần bình tĩnh để hiểu được họ. Phải 
hiểu được họ thì mới xét lại xem trường hợp của mình sử dụng dịch vụ này là hợp 
lý chưa.

Đến bước này, ta vẫn chưa bỏ ra đồng nào hết nhưng có các thông tin cần thiết 
rồi. Nếu bạn thấy sự từ chối ấy vì lý do kt của bạn, không phải vì lý do an 
toàn nào cả... Bạn đủ thời gian và bình tĩnh để quyết định có làm tới nơi tới 
chốn vụ này hay không. Nếu có làm ta chỉ từ thắng đến huề, vì ta chưa bỏ tiền 
ra. Nếu bạn thấy thực sự nguyện vọng của mình là chính đáng hãy đi thêm các 
bước kế

c. Vận động ý kiến cộng đồng:

Hãy tường thuật trung thực các diễn biến cho những người đồng cảnh và cho bạn 
bè không kt của mình để xin ý kiến. Ta sẽ nhận ra được cái ta nghĩ có đúng hay 
sai. Ta hợp lý điểm nào và điểm nào là nóng vội, chủ quan. Tốt hơn bạn nên 
trình bày ở những diễn đàn của nkt. Trong vụ vừa rồi tôi đã nêu sự việc cho 3 
diễn đàn: nktvn, diễn đàn của người khiếm thị smcc và diễn đàn sinh viên kt 
TPHCM... Tôi tin tưởng ý kiến tập thể luôn luôn đúng và bao quát. 

Sau khi nhận đủ thông tin phản hồi ta sẽ suy xét nên làm gì?

d. Sử dụng sức mạnh cộng đồng:

Nếu bạn được cộng đồng ủng hộ, bạn đừng ngần ngại mà kiên quyết đấu tranh. Mọi 
người sẽ chung sức với bạn. Các tổ chức cung cấp dịch vụ thường rất ngại những 
việc ồn ào gây tai tiếng. Khi họ nhận ra sự việc đang dần dần đi quá xa tầm tay 
kiểm soát họ phải tìm cách xem lại chính họ, xem lại nguyện vọng của ta. Vừa 
rồi ACB cho biết họ đã tìm hiểu các thông tin về tôi. Lực lượng PR của họ mạnh 
lắm và họ đủ sức có đủ thông tin để đo lường mức độ thiệt hại xem có thể tiếp 
tục bảo lưu ý kiến hay nhượng bộ.

Đồng thời, tôi cũng rất cám ơn các cú điện thoại gọi đến 247 trung tâm hỗ trợ 
khách hàng của ACB nư ý của Hưng Long. Chúng ta đang dàn quân cho họ thấy chúng 
ta không phải là thiểu số. Những cú điện thoại khác của bạn bè cũng là một sức 
ép đè lên họ khiến họ không thể làm ngơ theo kiểu để lâu phân trâu hóa bùn.

e. Thỏa hiệp:

Thỏa hiệp là cách tốt nhất để giải quyết các xung đột. Trước khi "cuộc chiến" 
thật sự bùng nổ 2 phía cần xem lại và nếu có thể thỏa hiệp được thì nên thỏa 
hiệp. Đừng vì tự ái hảo. Chúng ta cũng nên học cách nhìn nhận các hạn chế của 
người khác và của chính mình. Cố tránh việc kiện cáo vì cả 2 đều thiệt hại. 

Khi thỏa hiệp, ta chỉ cần xem lại ta cần gì? Nếu họ chấp nhận yêu cầu, mọi việc 
có thể tạm ổn. Tránh nói những lời nói giận dữ gây tổn thương nhau. Vì ta xúc 
phạm họ, họ cũng biết xúc phạm ta. Cả 2 đều bị tổn thương. 

Nếu không thỏa hiệp được các bạn cần tường thuật lại buổi thỏa hiệp với đồng 
minh của mình. Từ đó hãy nghĩ đến việc tái đàm phán. Cuối cùng nếu không thể 
nào giải quyết được mới nghĩ đến việc ra tòa giải quyết bất đồng.

Một số kinh nghiệm xin chia sẻ. tôi nghĩ mình cũng chỉ nói cái mình biết chứ 
không hẳn nó là chân lý. Rất mong được các bạn bổ sung...

Mặt khác ta nên nghĩ đến việc từ nay, mỗi khi có trở ngại, ta nên đưa vào cộng 
đồng của chúng ta để được tư vấn, hoặc ít ra cũng tìm được đồng cảm, ủng hộ.

Mến
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

Other related posts: