Hau truong lam phim... ta

Hậu trường làm phim... ta

Một sáng, đang uống cà phê thì điện thoại 
diễn viên Quyền Linh rung tới tấp. Quyền Linh 
bật máy, tranh thủ có cuộc trao đổi chớp 
nhoáng rồi quay sang nói
với tôi: ?Đạo diễn vừa gọi: Quyền Linh 
ơi, có kịch bản này mày đóng không? Đóng thì mai 
đến... còn không thì tao kêu người khác! Làm phim mà hôm 
nay gọi,
ngày mai phải diễn, không có thời gian nghiên cứu 
kịch bản, ông nghĩ tôi nhận lời không?".
 
Không kịp để tôi trả lời, Quyền Linh nói 
luôn: ?Dĩ nhiên là tôi nhận. Diễn viên mà, ai có vai mà 
chẳng ham. Với lại, bây giờ tốc độ làm 
phim của họ là như
thế mà. Chậc!? Có kể ra cũng không biết làm sao 
cho đủ. Đạo diễn cần một vai quần 
chúng. Ngày mai ông cứ theo tôi rồi sẽ hiểu bây 
giờ họ làm phim như thế
nào".
 
Đúng hẹn, ngày hôm sau tôi theo diễn viên Quyền Linh 
đến chỗ đoàn phim. Có nằm mơ cũng không 
thấy một đoàn người xe rầm rộ, 
đoàn làm phim chỉ là nhúm người
chất đầy trên một chiếc xe thường 
đã hết chỗ ngồi. Vì đến trễ mọi 
người chiếm hết chỗ, ngay cả diễn viên 
cũng không ngoại lệ nên Quyền Linh kéo tôi len
xuống tận cuối xe, chỗ có mấy con heo đang 
bốc mùi và kêu ụt ịt. ?Diễn viên đi đóng phim 
là thế này sao?", đoán được câu hỏi 
thảng thốt trong mắt tôi,
Quyền Linh nháy mắt: ?Thì ông có thể chọn mỹ 
từ nào đó thi vị hóa hoàn cảnh hơn đi. Hy sinh 
vì nghệ thuật chẳng hạn?!".
 
 Vượt qua hơn 100 cây số, phờ phạc với 
quãng đường dằn xóc, với tiếng ụt 
ụt nhàm chán và mùi vị của chú diễn viên heo, chúng tôi 
đến trường quay. Tôi bước
xuống, cầm ca nước lên định uống thì 
một ông nồng nặc mùi rượu bước vào, 
vớ luôn ca nước của tôi xối lên đầu cho 
tỉnh rượu, hỏi: ?Giờ sẽ quay gì đây?".
Đó là người quay phim!
 
Cảnh đầu, người ta gọi đạo 
diễn Đào Bá Sơn - anh được mời diễn 
xuất cho phim, cùng hai diễn viên nữa vào vị trí. 
?Action!? - ông đạo diễn hô to. ?Diễn!?
diễn đi? diễn đi?", ông đạo diễn hò hét, 
rồi ông kêu lên thảng thốt như ai đâm vào lưng 
ông: ?Kìa, Đào Bá Sơn! Ông diễn đi chứ?! Sao ông 
không diễn??".
Đào Bá Sơn ngơ ngác: ?Diễn gì? Cảnh nào? Phân 
đoạn nào?". Đến lúc này thì ông đạo diễn 
nhảy chồm chồm: ?Còn cảnh nào nữa? À, mà 
cảnh nào nhỉ? Cô thư ký
vẫn chưa nói với ông à? Thư ký đâu? Thư ký 
đâu?? Ba ngày tôi phải xong một tập phim. Làm ăn 
thế này có chết tôi không!". Thế rồi thư ký xúm 
xít vào, trợ
lý chụm đầu vào, đạo diễn chụm 
đầu vào kịch bản tìm cảnh quay. Xong, mọi 
người đã nhớ cảnh quay và vào vị trí, 
nhưng diễn viên vẫn ấp úng vì không nhớ
lời thoại. Cô thư ký bên ngoài lập tức nhắc 
tuồng, nhưng ông đạo diễn thì cương 
quyết: ?Không? không được nhắc tuồng. Phim 
tôi là phim nghệ thuật, không
được nhắc tuồng!".
 
?Ngừng lại! Ngừng lại? - đang quay thì ông 
đạo diễn lại hô giật giọng, chỉ 
mặt một nữ diễn viên: ?Cảnh này liên quan 
đến cảnh trước, nhưng cái áo cô mặc
không giống áo quay hôm qua". ?Thôi chết! Tại bây giờ 
làm phim không có tiền may trang phục, em mặc áo nhà đi 
diễn nhưng hôm nay quên mặc bộ khác rồi?
- cô diễn viên thất sắc. ?Bây giờ làm sao?", ?Dạ! 
Để em kêu người nhà?". ?Bao lâu?", ?Chết, áo em 
đang ngâm trong thau đồ! Để em kêu người 
nhà ủi rồi mang
ra?", ?Trời ơi! Phim tôi là phim nghệ thuật. Ba ngày tôi 
phải xong một tập phim. Cô đoảng thế có 
chết tôi không?". Thế là... tất cả phải 
ngưng lại! Đợi...
cái áo!
 
Quyền Linh đang đứng xớ rớ thì bà quét 
dọn trường quay nói xẵng: ?Tránh ra cho tôi quét 
dọn!". Phải sang một chỗ khác, chưa kịp 
định thần thì Quyền Linh
đụng luôn ông ánh sáng. Ông này cộc lốc một câu: 
?Xê ra! Chỗ ánh sáng?". Nhìn trời, chàng diễn viên này 
chỉ biết thốt lên: ?Có bao giờ ai đó nói 
đến văn
hóa trường quay chưa hở trời!".
 
Chưa hết, chờ đợi dễ khiến 
người ta căng thẳng, bây giờ là tiếng 
chửi um lên. Họa sĩ Đỗ Lệnh Hùng Tú tình 
cờ ngang qua tranh thủ ghé lại chỗ chúng tôi lắc
đầu: ?Có không ít đoàn phim mà trong đó mọi 
người cứ quen mắng chửi nhau như một 
đám mổ heo". Chỉ người đàn ông đang 
chửi hăng nhất, giọng người họa sĩ
này đầy sự trải nghiệm: ?Trong số 
những người ưa văng tục thường thì 
đạo diễn luôn giành ngôi số một về tần 
suất chửi bậy với những ngôn từ bẩn 
nhất! Không
biết tự bao giờ thói quen chửi không ngượng 
miệng, hò hét quát tháo lây nhiễm trong một số 
đạo diễn. Họ thóa mạ cộng sự 
bằng tiếng mắng chửi oang oang
qua loa cầm tay, còn bài bản hơn chất lượng 
mỗi cảnh quay".
 
Họa sĩ Tú chưa nói xong, ông đạo diễn đã 
hắt xì một tiếng to đùng. Ông xăm xăm 
bước tới chỗ chúng tôi: ?6 giờ đến 
hiện trường, loay hoay đến 10 giờ chưa
được cảnh nào. Trời mưa, phải chờ, 
tốp này đánh bài, tốp kia bói tay, 11 giờ đòi 
nghỉ ăn trưa. Gần 14 giờ bấm 
được cảnh đầu thì trời tối om vì 
giông gió,
xong vài cảnh thì phát hiện lỗi sai trang phục. Cho qua 
không được, quay lại thì chủ nhiệm nhăn 
nhó vì tốn tiền. Tức điên người, bảo 
sao không nói để chúng
lờn mặt". Ông đúc kết một câu: ?Cần 
phải chửi cho chúng nó biết!".
 
Buổi tối, phòng chật mà chất hơn 10 
người, rục rịch mãi mà không ngủ 
được khiến Quyền Linh than: ?Nghề diễn 
viên là nghệ thuật tái tạo cảm xúc, từ sáng
đến giờ thế này thử hỏi có còn cảm xúc 
để tái tạo không?". Một người nằm 
cạnh nói: ?Khỏi lo, ông giám đốc sản xuất có 
hình, có tiếng, giảm được chi phí
là? Ô-kê!". Người khác thì trở mình: ?Ông đạo 
diễn này biết gì diễn xuất đâu, diễn viên 
diễn sao thì để vậy. Diễn viên thì lời 
thoại không kịp thuộc lấy
gì diễn xuất. Kệ, cùng nhau kiếm tiền là chính!".
 
 Hôm sau, tôi vào vai quần chúng trong một cảnh cháy 
nổ, đạo diễn kêu: ?Nổ!? thì chỉ nghe 
một tiếng: ?Xịt!? êm ái vang lên. Chuyên viên khói lửa 
được gọi
đến, đạo diễn hô: ?Kiểm tra lần 
nữa". ?Đoàng!? - sau tiếng nổ thất thần là 
tôi đầu óc như bị nổ tung, mắt hoa đom 
đóm. Tôi thấy hồn mình đã phiêu diêu
trên vùng đất vĩnh hằng, còn cõi bên kia vẫn 
văng vẳng tiếng ông đạo diễn với 
bậc thầy chuyên viên khói lửa: ?Tôi đã gọi 
nổ đâu?", ?Thì em chỉ mới kiểm
tra?", ?Hừ, lúc bảo nổ thì không nổ, lúc kiểm tra 
thì?!". ?Có bảo hiểm chứ ?", ?Bảo hiểm gì??".
 
Trời ơi, vậy là đâu có bảo hiểm! Tôi hét lên, 
chân đá phải cái bàn, giật mình tỉnh giấc thì 
biết mình nằm mơ giữa ban ngày. Hóa ra vừa đi 
dự hội thảo điện
ảnh, nghe Quyền Linh, Đào Bá Sơn, Đỗ 
Lệnh Hùng Tú... kể chuyện trường quay sống 
động quá mà về nằm thấy ác mộng giữa 
ban ngày. Thôi thì chép ra đây, biết
đâu đạo diễn nào đó thấy cốt 
truyện này hay hay mà nổi hứng làm phim. Đảm 
bảo tác phẩm vừa đủ mọi tình cảm 
hỉ nộ ái ố trường quay, vừa thực 
tế sống động
mà không phải nền phim ảnh nào trên thế giới 
cũng có.
 
Quang Thi
 
Nguyen Khanh Quoc
Home: 
543 / 21 Cach Mang Thang Tam Street, district 10 Ho Chi Minh City.
Tel: 
84-8-8625-846
Mobile: 
84-907-999-012
e-mail:
 khanhquoc78@xxxxxxxxx
Skype name: 
nguyenkhanhquoc
Yahoo ID: 
khanhquoc78

                
---------------------------------
Bring words and photos together (easily) with
 PhotoMail  - it's free and works with Yahoo! Mail.

Other related posts: