[SMCC] Re: Em Se La Doi Mat Cho Anh

hi Đan,

không phải là báo chí phóng đại vì tôi không biết chỗ nào là chỗ phóng đại. 
Nhưng mà đọc nghe có vẻ ướt át kiểu tiểu thuyết tình cảm nên gọi là sến hay 
chuối thôi. Lưu ý tôi nói người viết kể lại câu chuyện khá sến chứ không phê 
phán các nhân vật trong chuyện này nhé. 

Nhưng đấy là một sự thật khá khôi hài của chúng ta. Nhiều người thích chơi nổi 
trội và thích nghe những chuyện thế này. Phải có người thích nghe thì mới có 
người viết báo. Vì báo viết ra phải bán được mới viết chứ.

Mình hóa ra quá thực mà mất đi cái văn. Thực theo cụ Khổng Tử là cái nội dung 
thuần khiết. Văn là cái hình thức bên ngoài. Có thực mà không có văn dễ bị xem 
là thô lỗ. Có văn mà không thực dễ bị xem là hào nhoáng, phô trương. Nhớ là dễ 
bị xem thôi.

Chúng ta đọc báo kiểu xem trọng cái thực thế này thì dễ phản ứng với những 
người thích mơ mộng và thích những lời văn có cánh như bài viết này. Ngược lại 
họ cũng sẽ ọe vào các bài hiện thực chính xác mà chúng ta thích hì hì
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: Doan Duc Dan 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Sunday, June 29, 2008 3:11 PM
  Subject: [SMCC] Re: Em Se La Doi Mat Cho Anh


  ý bác là báo trí đã phóng đại quá? 
    ----- Original Message ----- 
    From: Tran Ba Thien 
    To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
    Sent: Saturday, June 28, 2008 8:48 AM
    Subject: [SMCC] Re: Em Se La Doi Mat Cho Anh


    có gặp Hải Đăng ở Kỳ Quang rồi. 

    Nhưng đọc bài này xong thấy sến thiệt, đúng là chuối cả nải...
    Tran Ba Thien
    tranbathien@xxxxxxxxx

      ----- Original Message ----- 
      From: Nguyen Khanh quoc 
      To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
      Sent: Saturday, June 28, 2008 4:16 AM
      Subject: [SMCC] Em Se La Doi Mat Cho Anh


      Em sẽ là đôi mắt cho anh...
      
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=265840&ChannelID=194
      Chuyện tình đẹp của một đôi vợ chồng trẻ. Người vợ sáng mắt là một cô 
giáo tiếng Anh, còn người chồng khiếm thị. Gần chín năm họ đã phải vượt qua 
chính
      bản thân mình, sức ép của gia đình, dư luận... để đến được với nhau. 

      Tình yêu bất ngờ

      Năm 1998, Đoàn Trường cao đẳng Sư phạm An Giang có buổi giao lưu với học 
sinh trường khuyết tật. Sau lần giao lưu đó, cô sinh viên Lê Thị Ngọc Ly cứ nghe
      bạn bè tấm tắc khen tiếng đàn piano du dương và giọng ca truyền cảm của 
người thanh niên khiếm thị tên Hồ Hải Đăng. Nghe nhưng Ly không để bụng. Thậm 
chí
      lần Ly tình cờ "đụng đầu" Đăng khi sang chơi với các em khuyết tật trong 
trường cũng không để lại ấn tượng gì cho cô sinh viên. Mọi chuyện chỉ thật sự
      bắt đầu trong một lần Ly ghé trường nhưng các bạn nhỏ của cô bận học, chỉ 
còn anh chàng Đăng ngồi tiếp khách. 

      Họ đã thuyết phục mọi người trong... ba năm, bằng tình yêu bền bỉ của 
mình, bằng công việc chân chính. Năm 2006, mối tình của họ đã được gia đình 
chấp nhận.
      Lễ cưới được tổ chức đơn giản mà ấm cúng trước sự chứng kiến của gia 
đình, bạn bè và đồng nghiệp. Chẳng bao lâu sau đôi vợ chồng trẻ đã có "sản 
phẩm" chào
      hàng: cậu bé Hồ Lê Đăng Khoa kháu khỉnh và khỏe mạnh ra đời, hạnh phúc 
như được nhân đôi. 

      Ly kể: "Lần đó mình đem theo tờ báo, trong đó có bài viết về một người 
khiếm thị đã trở thành bộ trưởng giáo dục Anh. Mình đã đọc bài báo đó cho anh 
nghe
      với mong muốn khuyến khích, động viên anh". Như... bắt trúng đài, Đăng đã 
chia sẻ những ý định, ước mơ của mình với Ly. Cô ngồi nghe anh nói say sưa và
      bỗng nhận ra Đăng cũng... hay hay! Từ sau lần đó, Ly càng siêng ghé 
trường, trước là thăm các em nhỏ và sau là... Đăng. Rồi những cái "hay hay" ở 
Đăng
      được Ly phát hiện ngày một nhiều hơn, cho đến một hôm cô chống cằm tự hỏi 
mình: "Hình như là mình...thích anh Đăng rồi?". 

      Ly bối rối với tình cảm mới lạ đó và phải đối diện với không ít ngổn 
ngang trong lòng khi "Đăng quá đặc biệt. Và Ly chắc chắn 100% là cả gia đình, 
bạn bè
      sẽ phản đối quyết liệt nếu Ly yêu Đăng. Bản thân Ly cũng chưa biết mình 
có đủ sức vượt qua những định kiến đó không...". Còn Đăng, mỗi lần gặp Ly là mỗi
      lần anh phân vân: đó là tình yêu thật sự hay chỉ là sự thương hại của một 
người lành lặn dành cho người khuyết tật như anh. Và trong một lần... nhịn không
      nổi, Đăng đã buột miệng hỏi Ly điều băn khoăn đau đớn ấy. 

      "Em sẽ là đôi mắt cho anh!". Đó là câu trả lời giản dị của Ly nhưng đã 
làm trái tim Đăng chấn động vì tấm chân tình của cô. Từ ngày ấy hai người chính 
thức
      ký "hợp đồng yêu" nhưng không công bố ra ngoài mà thỏa thuận là chỉ 
"trong vòng bí mật"! Họ âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chinh phục - chinh phục 
gia đình
      và bạn bè. Muốn vậy Đăng và Ly phải có nghề nghiệp, việc làm ổn định - đó 
là câu trả lời thuyết phục nhất với ba mẹ hai bên. Ly xin vào dạy tiếng Anh ở
      một trường tiểu học, Đăng một mình khăn gói lên Sài Gòn học nghề bấm 
huyệt, xoa bóp cùng lời hẹn ngày rước Ly về dinh!

      Vượt qua số phận

      Năm năm trời đằng đẵng, Đăng vừa học văn hóa vừa học đông y, bấm huyệt ở 
chùa Kỳ Quang. Ly ở nhà vẫn miệt mài với công việc và chờ đợi. Nhiều lần Ly đã
      từ chối tình cảm của nhiều người đàn ông muốn hỏi cô làm vợ. Đồng nghiệp 
gặp Ly luôn thắc mắc sao đến giờ này vẫn chưa yêu ai, không thấy người đưa 
đón...
      Ly chỉ cười. 

      Ngày Đăng về, niềm vui chưa trọn thì cả hai phải đối mặt với một khó khăn 
biết trước - sự phản đối của gia đình khi hai người công khai mối quan hệ. Ly
      nhớ lại: "Ba mẹ mình phản đối quyết liệt. Mẹ còn bắt đi lấy chồng ngay 
nhưng mình không yêu người đó thì làm sao lấy được!". Ở nhà đau lòng thì vào 
trường
      Ly tiếp tục... đau đầu! Biết chuyện, đồng nghiệp ai cũng ngạc nhiên, 
khuyên Ly nên... tỉnh táo! Ai nói gì thì nói, Ly vẫn tỉnh bơ và chuyển sang 
động viên
      Đăng phải giữ vững "ý chí chiến đấu". Đăng buồn nhưng nhờ có Ly "lên lớp" 
thường xuyên, anh quyết tâm cho mọi người thấy mình là một người hữu dụng không
      thua kém người sáng mắt, có đầy đủ tư cách để làm phu quân của Ly.

      Căn phòng trọ 9m2 trong một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Thái Học (TP 
Long Xuyên, An Giang) là tổ ấm của Ly và Đăng. Vợ chồng thay phiên nhau một buổi
      đi làm, một buổi ở nhà trông con. Đăng tự hào khoe về "tay nghề" chăm 
con: "Hồi thằng nhóc mới sinh mình ẵm sợ lọt tay chứ giờ thì thành thạo lắm rồi.
      Thay tã, mặc quần áo, cho con uống nước, giờ nhuyễn như cháo!". Ly gật gù 
chứng nhận: "Ảnh làm gì cũng được, từ chăm sóc con tới nấu cơm. Tấm laphông trên
      nhà cũng do vợ chồng mình tự làm đó”. Cô vợ trẻ còn rất vui khi khoe vừa 
bị mẹ... la vì tội thiếu chăm sóc chồng: "Ba mẹ mình quí ảnh lắm. Ở nhà, ảnh tự
      gắp ăn được nhưng khi về nhà mẹ, do còn ngại nên ảnh ít khi gắp đồ ăn. 
Vậy là mình bị mẹ la sao không gắp đồ ăn cho chồng!". 

      Cuộc sống tuy còn bộn bề thiếu thốn nhưng tiếng cười không bao giờ lặng 
trong tổ ấm của Đăng - Ly. Đó là hạnh phúc mà cũng là ánh sáng bù đắp cho đôi 
mắt
      thiếu hụt của Đăng, là chất keo yêu thương gắn kết ba con người...

      MINH GI��=

Other related posts: