[SMCC] Duong den dat Phat - Ky cuoi

Đường đến đất Phật - Kỳ 
cuối: Ấn Độ diệu kỳ

Lễ tắm nước với rất nhiều phụ 
nữ
 
5. Sống 12 ngày ở  Ấn Độ, bên cạnh các món 
chay thì món mặn duy nhất tôi được ăn là 
thịt gà. Người Hindu (chiếm 82%) không ăn 
thịt bò, nhưng lại chê thịt
heo. Còn người Islam (11%) thì không ăn thịt heo 
nhưng lại không dám đụng đến thịt bò. Do 
vậy gà là món thịt phổ biến. Cá thì chỉ có 
ở vùng ven biển mà
khu vực tôi đến, nằm chung quanh vùng thủ đô 
sâu trong lục địa nên cũng rất hiếm cá.
 
Ở nông thôn Ấn Độ người ta sống chung 
và thân thiện với trâu bò. Hầu như nhà nào cũng 
nuôi từ 3 đến 10 con trâu hoặc bò. Ngành nông 
nghiệp của Ấn Độ đã
được cơ giới hóa, nên rất hiếm khi 
thấy trâu bò phải kéo xe hoặc cày ruộng. Trâu bò 
được nuôi chỉ để lấy phân và lấy 
sữa.  Phân bò được trộn với rơm rồi
nắn lại thành bánh phơi khô để làm chất 
đốt. Ở thành phố thì bò đi lang thang 
đầy đường, tự tìm ăn nơi các bãi rác.
 
Khỉ cũng được người Ấn 
Độ tôn trọng nên có ở khắp nơi: từ 
đền đài chùa miếu đến các cơ quan công 
thự, thậm chí ở ngay tại các khách sạn sang 
trọng. Buổi
sáng từ khách sạn mở cửa nhìn ra, tôi thấy 
từng đàn khỉ "hành quân" từ mái nhà này qua mái nhà 
khác. Nhà nào lơ là quên đóng cửa sổ là chúng 
đột nhập vào
quậy phá và trộm cắp thức ăn. Các khách sạn 
đều cảnh báo khách không nên mở cửa sổ 
đề phòng khỉ đột nhập. Những đàn 
khỉ sống tự do trong thành phố trở
thành tai họa cho người dân nước này.
 
Trong thời gian ở đây, tôi đọc trên báo chí 
Ấn Độ thấy người ta đang bàn cách 
đối phó với lũ khỉ. Có một người 
phổ biến kinh nghiệm của mình là nuôi một
loài khỉ gì đó to lớn hơn nhưng ít quậy phá 
hơn để làm kẻ bảo vệ chống lại 
lũ khỉ kia. Anh ta nói rằng chỉ cần nuôi 2 
"bảo vệ" ấy trong nhà là lũ khỉ quậy
phá không dám bén mảng đến nữa. Nhưng có 
nhiều ý kiến khác phản bác sáng kiến trên vì không khéo 
lại "đuổi giặc cửa trước 
rước giặc cửa sau".
 
Người Ấn Độ phải sống chung với 
bò, khỉ và cả quạ nữa. Quạ ở đây 
nhiều vô kể, nhiều lúc chúng bay rợp trời, con 
nào cũng to lớn và mập mạnh. Có lẽ chúng
phát triển hưng thịnh nhờ vào thịt trâu bò 
chết. Thử tưởng tượng, 100% hộ nông 
thôn ấn Độ đều nuôi trâu bò. Nuôi cho 
đến già chết thì mang đi chôn hoặc
vứt ra đồng. Quạ phát triển đông đúc là 
nhờ thu dọn những xác chết này.
 
Nữ sinh Ấn Độ chụp ảnh kỷ niệm 
với tác giả tại núi Linh Thứu
6. Đại đa số người dân nông thôn Ấn 
Độ sống còn rất thiếu thốn. Nhà cửa 
nhỏ bé chen chúc, thiếu điện, thiếu 
nước sạch. Nhà ở nông thôn ấn Độ không 
giống
như ở nông thôn VN là có vườn tược rộng 
rãi.  Đa số nhà đều xây bằng gạch đúc 
mái bằng, nhưng lại rất nhỏ hẹp, chen chúc 
bên nhau, không có hiên, nếu có
chút sân thì lại dùng làm chỗ ở cho trâu bò, là nơi 
chứa phân... Chúng tôi đi qua nhiều làng mạc, thị 
trấn không hề thấy ăng-ten mọc lên trên mái nhà.
Giới bình dân ở thành thị cũng không hơn gì 
nhiều. Thế nhưng nhìn vào nét mặt người 
Ấn gần như không thấy ai lộ ra vẻ lo 
lắng, buồn khổ hay bức xúc. Họ
có cái vẻ gì đó yêu đời và rất bình thản. 
Thiếu thốn vật chất và tiện nghi sinh hoạt 
không làm cho họ quá bận tâm.
 
Họ lại tỏ ra hiền hòa và hiếu khách, buôn bán tuy 
nói thách rất cao nhưng không chèo kéo khách hàng, không tỏ ra 
giận dữ khi khách hàng trả quá rẻ hoặc
bỏ đi không mua khi đã đồng ý bán. Rất 
hiếm khi thấy họ giận dữ và cãi vã xô xát 
với nhau. Người Ấn Độ dù có bị che 
lấp bên ngoài cái vẻ lam lũ, vẫn thấy
toát ra một cái gì đó cao quý mà chỉ có thể có 
được ở  một dân tộc lớn với 
nền văn minh tầm cỡ và lâu đời.
 
Tôi chợt nghĩ đến Phật Thích Ca, tư 
tưởng hiền hòa của ông lại chinh phục 
được nước Trung Hoa kiêu ngạo ngày xưa 
vốn xem mình là trung tâm của nhân loại.
Tôi nghĩ đến Thánh Gandhi, với phương cách hành 
xử hiền hòa mà ông dạy cho dân, lại đẩy 
được ra khỏi Ấn Độ kẻ xâm 
lược hùng mạnh, luôn không muốn cho mặt
trời được phép lặn trên đế quốc 
của mình.
 
Ấn Độ diệu kỳ là như thế đó.
 
Ký sự của Huỳnh Ngọc Chênh

 
---------------------------------
 Get your own web address.
 Have a HUGE year through Yahoo! Small Business.

Other related posts: