[SMCC] Duong den dat Phat - Ky 4

Đường đến đất Phật - Kỳ 4: 
Ấn Độ diệu kỳ

Phụ nữ thường chỉ ra đường 
đông đúc vào ngày lễ - Ảnh: H.N.C
1. Xuống phi trường New Delhi vào buổi tối, 
ở lại một đêm tại một khách sạn 
ngoại ô rồi tờ mờ sáng hôm sau lên 
đường ra ga xe lửa cạnh đó để 
đi thẳng về
phía thủ phủ Lucknow của bang Uttar Pradesh, tôi chưa 
thấy mặt mũi của đất nước Ấn 
Độ ra sao cả.
 
Buổi trưa, bước ra khỏi nhà ga để vào 
thành phố Lucknow, tôi không khỏi ngạc nhiên. Ấn 
Độ đã độc lập từ năm 1950, đã 
chế được bom hạt nhân, phóng được 
tên
lửa, là trung tâm xuất khẩu phần mềm tin 
học hàng đầu thế giới... nhưng phố 
phường vẫn còn lộn xộn và nhếch nhác. 
Người ăn xin đầy nhà ga và ở bất 
cứ địa
điểm có khách du lịch nào. Quán xá hai bên 
đường phố nhỏ bé và luộm thuộm. 
Người ta tiểu tiện bất cứ chỗ nào có 
thể, nhà vệ sinh công cộng không có cửa
đóng. Cạnh quảng trường ngay trước nhà 
ga, có nhiều "tiệm" hớt tóc mà ghế ngồi là 
một cục gạch đặt trên nền đất 
bẩn đầy rác. Khách hớt tóc ngồi trên cục
gạch, còn thợ thì ngồi chồm hổm phía sau 
để hành nghề.
 
Trâu bò ở chung với... người tại một vùng 
nông thôn Ấn Độ - Ảnh: H.N.C
 
Trên đường phố, những chỗ chợ búa 
đông đúc chỉ thấy toàn đàn ông. Đàn bà 
rất ít và có thể nói là thiếu hẳn bóng người 
phụ nữ nơi công cộng. Sau này, đi
về các vùng quê, ngang qua các khu chợ búa tôi cũng chỉ 
thấy toàn đàn ông họp chợ. Ngồi bán cũng 
đàn ông, đi mua cũng đàn ông, hiếm hoi lắm 
mới thấy có
đàn bà ngồi bán hoặc đi mua. Ở các quán cóc ven 
đường cũng toàn đàn ông ngồi bán và đàn 
ông tụm lại mua, ăn trầu và ngồi lê tán gẫu.
 
2. Đàn ông Ấn Độ chỉ ăn trầu và 
rất ít người hút thuốc. Họ lại tuyệt 
đối không uống bia rượu. Chúng tôi đi 
suốt 12 ngày trên đất nước Ấn Độ 
rộng lớn từ
nông thôn về đến thủ đô New delhi mà không 
thấy một quán nhậu nào. Thỉnh thoảng có gặp 
vài quán ăn nhưng đó là quán ăn thuần túy chứ 
không phải là quán
nhậu. Đến Delhi, vào các siêu thị tôi cũng không 
hề tìm ra một chai bia hoặc một chai rượu 
nào. Tại các khách sạn theo tiêu chuẩn quốc tế 
dành cho du khách
cũng khó thấy bóng dáng bia rượu, cũng không 
thấy khách gọi bia rượu. Tôi thử gọi hai 
chai bia, mãi một lúc lâu mới thấy phục vụ mang 
đến. Mở nắp ra thấy
miệng chai dính gỉ. Có lẽ bia này được 
đem về từ một nhà máy nào đó xa lắm và 
để lâu lắm chưa có người uống. Giá 2 
chai bia ngọt ngọt ấy tính ra tiền Việt
là 160 ngàn đồng.
 
Không uống bia rượu và hút thuốc như đàn ông 
Ấn Độ là điều tốt đẹp. Có  
lẽ nhờ vào đó mà chúng tôi đi lại khắp 
nơi trên đường phố Ấn mà không hề 
thấy một
vụ tai nạn giao thông hoặc một vụ xô xát, 
ẩu đả nào. Trong khi đó ở Việt Nam, chỉ 
trong một buổi sáng đi từ TP.HCM đến 
Vũng Tàu, tôi đã chứng kiến đến
3 vụ tai nạn giao thông. Mà đường sá ở 
Ấn Độ thì có khi còn tệ hơn ở VN (dĩ 
nhiên là không kể đến New Delhi và các thành phố 
lớn khác).
 
3. Có một hôm chúng tôi đi ngang qua một đền 
thờ Hindu vào đúng một ngày lễ của tôn giáo này. 
Tôi choáng ngợp khi thấy cơ man nào là... phụ nữ. 
Họ mặc đồ
thật đẹp, thật sặc sỡ, dĩ nhiên là 
bộ xari truyền thống, xếp hàng để chen vào 
cái hồ nước rộng trước đền 
thờ - hầu như trước đền thờ Hindu 
nào cũng có
một cái hồ như vậy. Họ đến đây 
để tắm theo một nghi lễ bắt buộc. Vào 
ngày này, nếu người giàu sẽ đến tắm 
trên sông Hằng, còn những người khác ở xa sông
Hằng thì đành phải tắm trên hồ nước 
trước đền thờ vậy. Dường như 
chỉ vào ngày lễ phụ nữä mới ra 
đường.
 
Chúng tôi đến núi Linh Thướu là một Phật tích 
quan trọng ở bang Bihar, cũng là một địa 
điểm du lịch tuyệt đẹp, vào ngày chủ 
nhật. Ở đây cũng có rất nhiều
phụ nữ, nhưng phần lớn là thanh niên và học 
sinh, đến đây vui chơi và ngoạn cảnh. 
Những cô gái trẻ rất dạn dĩ, cởi mở và 
hiếu khách. Vài cô nữ sinh biết
chúng tôi là du khách nước ngoài, mạnh dạn 
đến làm quen, bắt chuyện, cho chụp ảnh chung 
một cách rất tự tin và không kém phần lịch lãm. 
Điều đó chứng tỏ
rằng phụ nữ Ấn Độ không đến 
nỗi phải khuê môn bất xuất như kiểu 
phụ nữ Trung Quốc hoặc Việt Nam thời phong 
kiến.
 
4. Trẻ con không đi học thì trông lam lũ, nhưng 
học sinh lại rất tinh tươm và sạch sẽ 
trong các bộ đồng phục. Trường học 
từ nông thôn đến thành thị đều
đàng hoàng, đặc biệt là trường đại 
học. Từ Agra chạy về New Delhi, hai bên 
đường tôi thấy rất nhiều trường 
đại học. Trường nào cũng xây dựng 
tuyệt đẹp
trong một khuôn viên rộng rãi được thiết 
kế cẩn thận. Có những trường đại 
học người ta mời các kiến trúc sư danh 
tiếng nhất thế giới đến thiết 
kế. Như
trường đại học IIM do kiến trúc sư thiên 
tài Louis Kahn người Mỹ thiết kế là một 
tuyệt tác về kiến trúc. Ấn Độ rất chú 
trọng về môi trường giáo dục, có
thể chỗ này chỗ nọ nhếch nhác nhưng 
trường học thì không thể để cho nhếch 
nhác. (còn tiếp)

 
---------------------------------
8:00? 8:25? 8:40?  Find a flick in no time
 with theYahoo! Search movie showtime shortcut.

Other related posts: