[SMCC] Den voi toi, dung di kem nuoc mat

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=212816&ChannelID=7

Công dân trẻ TP.HCM Lê Thanh Thúy
Đến với tôi, đừng đi kèm nước mắt

ImageView
Thúy và các bạn học cấp II vào tối 28-7 - Ảnh: Tố Oanh
TT - Mấy ngày qua, hơn 10.000 lượt người đã truy cập vào blog của "đóa hướng 
dương" Lê Thanh Thúy, căn nhà nhỏ của Thúy luôn rộn tiếng cười... Vạn tấm lòng
đang đồng hành cùng Thúy chiến đấu với "ngày không mong đợi". 
Nghe đọc nội dung toàn bài: 

Một tuần mới được bắt đầu qua cuộc trò chuyện cùng Thúy vào ngày 29-7:
* Xin chào Thanh Thúy! Một ngày mới nữa đã bắt đầu, bạn thấy sức khỏe thế nào?
- Một tin cực kỳ vui: sáng nay (29-7) thức giấc tôi tự nhấc được đầu lên. Suốt 
hai tuần qua nằm bẹp, tôi chỉ có thể ngoảnh đầu nhìn được tứ hướng. Đã có
quá nhiều bàn tay nắm lấy tay tôi, cùng tôi chiến đấu giành lấy sự sống. Thậm 
chí còn nhường bớt ngày sống của mình cho tôi. 
Đó là bác cựu chiến binh ở quận 6 lần qua phường để tìm ra nhà mang theo 10 
ngày thuốc cho tôi uống với hi vọng mong manh; là người đã tặng tôi một mẩu
sừng tê giác đắt hơn vàng để mài ra uống; là một bạn tặng đĩa về phương pháp 
chữa ung thư của Nhật cho những người bệnh viện đã bó tay; là vạn lời động
viên trên blog; là biết bao thầy cô, bạn bè không cho tôi một giây phút rỗi để 
nghĩ vẩn vơ... Tôi không thể gục ngã trước sự tiếp sức vô bờ bến. Phải có
một niềm tin vào cuộc sống kỳ diệu này.
* Thúy luôn cười. Nụ cười tươi tắn và lạc quan. Có lúc nào nước mắt Thúy đã rơi?
- Ai đó đã nói rằng khi bạn khóc thì lòng bạn sẽ nhẹ đi. Nhưng tôi không thể 
khóc trước mặt bất kỳ ai. Bởi tôi biết một giọt nước mắt của tôi là mười giọt
nước mắt của bố mẹ, là những giọt nước mắt của những ai thật sự yêu thương tôi. 
Trong đêm mưa mới đây nhất thì có. Tôi buồn vì đau, bởi vì tôi chịu đau
rất dở. Mỗi lần tôi đau là bố mẹ lo lắng. Tôi không muốn thế. Đau lắm! đau nhất 
từ trước đến giờ. Cái đau mỗi ngày càng tăng dù đã có thuốc ngăn chặn.
Nỗi buồn như nhân đôi khi trời bất chợt mưa to. Đau nhức trong xương tủy không 
tài nào chợp mắt được. 
* Giành lấy từng ngày cho sự sống, có lẽ Thúy nghiệm ra được nhiều bài học về 
giá trị sống?
- Từ những điều bỏ lỡ như cuộc hẹn dưới sân trường với các bạn Trường THPT 
Quang Trung (huyện Củ Chi) hay nhiều dự tính khác nữa, tôi rút ra bài học: hãy
làm những gì bạn nghĩ, bạn muốn ngay khi có cơ hội chứ đừng hẹn tới hẹn lui. 
Không ai biết được chữ “ngờ”. Đây cũng là một điều lý thú của hai chữ “cuộc
sống”. Nhìn lại những ngày qua, tôi bất chợt mỉm cười. Tôi cười vì tôi đã tranh 
thủ sống hết mình, sống vì mình và vì mọi người. Tôi đã làm cho điều phức
tạp trở nên đơn giản, không thể đã thành có thể...
* Và Thúy đang tranh thủ với kế hoạch trăng rằm trung thu cho bệnh nhi ung thư?

Hãy siết tay cùng Tuổi Trẻ chia sẻ, tiếp sức cho Thúy qua các địa chỉ sau: 
360.yahoo.com/annafunny, 
nhipsongtre@xxxxxxxxxxxxxxx - Bên cạnh cuộc vận động trên blog đã khởi động với 
hi vọng sẽ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình, tôi và các bạn đã thực hiện hai
chương trình tết yêu thương và tết thiếu nhi vừa rồi đang bàn kế hoạch thành 
lập nhóm. Có nhóm để có người điều hành và tổ chức cụ thể. Trong đó, tôi sẽ
không làm nhóm trưởng “chủ xị” như mọi lần đâu, nhỡ đến ngày ấy tôi vẫn chưa 
ngồi dậy được thì chương trình vẫn diễn ra tốt đẹp. Nhóm sẽ có tên hẳn hòi,
đang bàn luận lấy tên là “Hoa hướng dương” hay gì khác nữa.
* Thúy mong muốn sẽ học đại học ngành tâm lý. Bạn có thể tiết lộ vì sao?
- Lúc đón nhận tin mình bị bệnh ung thư quái ác, tôi đã sốc nặng. Rất nhiều 
bệnh nhân khác và gia đình cũng bị sốc như tôi. Bác sĩ thì chỉ cứu chữa về 
chuyên
môn, còn về tinh thần vẫn là một khoảng trống rất lớn. Tôi muốn trở thành nhà 
tư vấn, lập ra những tổ tư vấn để giúp bệnh nhân ung thư và gia đình vượt
qua cú sốc tinh thần, an tâm chữa trị, lạc quan với cuộc sống. Muốn làm được 
việc này ngoài kinh nghiệm bản thân còn phải có một kiến thức nhất định.
* Phép mầu có thể đến hoặc không. Có thoáng chút nào đó Thúy nghĩ qua điều này?
- Nếu một ngày nào đó tôi hết bệnh, đó là phép mầu mà thượng đế ban tặng cho 
tôi. Tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới một cách tích cực hơn, có ý nghĩa hơn (rút
kinh nghiệm từ cuộc sống cũ í mà). Nhưng nếu như tôi ra đi thì cũng không có gì 
để đau buồn cả. Tôi đã chấp nhận nó vào cái ngày 9-6 của bốn năm về trước.
Đó là ngày trên phiếu kết quả khám bệnh của tôi có chữ dương tính với tế bào 
ung thư. Ai rồi cũng một lần ra đi, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Một ngày nào đó bạn nhận được tin về tôi, tôi rất mong bạn đến nói lời tạm biệt 
cuối cùng với tôi. Nhưng đừng đi kèm với những dòng nước mắt, mà hãy mang
đến cho tôi những cánh hoa hồng trắng và tấm lòng của bạn. Tôi rất yêu hoa hồng 
trắng. Và tôi yêu tất cả mọi người. 
* Xin cảm ơn Thúy. Tất cả mọi người đều mong sẽ có một phép mầu đến với Thúy.
TỐ OANH thực hiện

Vẫn cùng Thúy bước đi mỗi ngày...
* Dù con thuyền cuộc đời sẽ chở Thúy đi đến đâu, tôi vẫn tin rằng đó sẽ là nơi 
rất đẹp, sẽ là bờ bến của tình thương yêu... Tôi vẫn muốn viết riêng một
entry nhỏ trên blog của mình để ủng hộ, tiếp thêm cánh tay hạnh phúc, tiếp thêm 
lửa tinh thần để đóa hướng dương vẫn tươi rói, vẫn hướng đến ánh nắng để
vươn tới mặt trời... (blogger Hồn Việt)
* Mình thật sự khâm phục sự mạnh mẽ của bạn. Bạn đã sống và đang sống thật ý 
nghĩa. Mình đã học được từ bạn rất nhiều điều thú vị để nhận ra rằng cuộc đời
này không chán ngắt như mình tưởng. Thật vui nếu được gặp và nói chuyện với 
bạn. 
(Sunflower)
* Sống 100% sức lực nhé Thúy. Thư mong ngày mai, ngày kia, và nhiều ngày nữa, 
khi mở blog của Thúy vẫn thấy những entry dễ thương như thế. À! Font blog
của Thư cũng màu cam giống blog của Thúy đấy. Màu của tự tin và yêu đời, phải 
không Thúy? 
(Thư)
Dang Manh Cuong

Home: 555/2B Tan Dong Heip, Di An, Binh Duong
Home phone: 650742067
E-mail: dangmanhcuong87@xxxxxxxxx
dangmanhcuong_87@xxxxxxxxxxxx
Yahoo ID: manhcuong0312
blog: http://360.yahoo.com/manhcuong0312
Skype Name: dangmanhcuong

Other related posts: