[SMCC] Re: De tu quy y

Mấy bài này hay đó Vân nhưng sao chỉ có giới thiệu với dẫn nhập là sao?
Hé hé, có tính đố anh tìm được nó ở trang nào không vậy? Ờ, mà "quy" là cái 
giống rùa gì vậy, có biết không? he he he.
  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hong Van 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Sunday, March 06, 2011 8:03 PM
  Subject: [SMCC] De tu quy y


  Đệ tử quy (I)


  Lời Giới thiệu

  Khổng Tử là một nhà giáo dục, một người thầy vĩ đại, có ảnh hưởng rất sâu sắc 
đối với nền văn hóa Trung Quốc từ cổ đại tới tận ngày nay. Tư tưởng của Ngài đã 
lưu truyền cho hậu thế ở khắp các quốc gia trên thế giới. Ông tin tưởng sâu sắc 
rằng đạo đức, kỷ luật và phẩm hạnh là nền tảng giáo dục đối với nhi đồng, đều 
cần phải được thực hành trong cuộc sống hằng ngày của trẻ em ngay từ thời thơ 
ấu.

  >> Tài đức của lãnh đạo và vận mệnh của nhân dân
  >> Được và Mất
  >> Lấy Thiện đãi người



  Không giống như hiện nay cha mẹ thường hay phản đối việc giáo viên đánh phạt 
con cái, thời xưa ở Trung Quốc các bậc cha mẹ còn cảm ơn và khích lệ thầy giáo 
trách phạt khi con cái của họ không nghe đạo lý và làm điều xằng bậy. Vào thời 
xưa các bậc cha mẹ đều nghĩ rằng, trước hết phải xây đắp nền tảng đạo đức phẩm 
hạnh cho con cái của mình thật đàng hoàng, sau đó mới có thể tiến thêm một bước 
học tập những môn học khác, “Tiên học Lễ, hậu học văn”. Nếu nền tảng đạo đức 
phẩm hạnh không tốt thì dẫu có học tập thêm nhiều môn khác cũng uổng công. Cổ 
nhân xem việc tu dưỡng phẩm hạnh là quan trọng bậc nhất, theo gương các bậc 
Thánh Hiền, cống hiến cho nhân dân và đất nước, cho Đạo lý, không vì danh vì 
lợi.

  Mấy ngàn năm nay, quyển sách nhỏ “Đệ Tử Quy” của Khổng Tử đã là thước đo của 
học trò, là viên gạch đầu tiên trong cuộc tu dưỡng trường kỳ của đời người. Đối 
với người thời nay, tiêu chuẩn ấy dường như rất nghiêm khắc, nhưng đối với 
người xưa điều đó hết sức quan trọng và cần thiết, nếu con trẻ không có đức thì 
tương lai sẽ không có thành tựu.

  Ngày nay trong gia đình, hoàn toàn trái với truyền thống cổ nhân, không phải 
là con cái tuân lời và hiếu thuận với cha mẹ, mà cha mẹ lại phải chiều nghe và 
chạy theo con cái. Nhà giáo ngày nay cũng không thể dạy dỗ nghiêm khắc với học 
sinh theo tiêu chuẩn cao của cổ nhân, một phần là vì bản thân nhà giáo nay 
không thể so được với đức sáng thánh hiền thủa xưa, học trò cũng không còn kính 
trọng tôn sư như thủa xưa, và phụ huynh cũng thường không quan tâm tới đạo hạnh 
của con mình như các bậc tiền nhân nữa. Đạo đức xã hội đã xuống rất thấp, đến 
thời nay lại càng trượt dốc từng ngày.

  Thời mạt thế, mối quan hệ giữa người và Tự Nhiên, mối quan hệ giữa người với 
người, mối quan hệ giữa con cái và cha mẹ, mối quan hệ giữa vợ và chồng, mối 
quan hệ giữa trên và dưới… đều đã hoàn toàn tan rã. Cha mẹ không giống cha mẹ, 
con cái không giống con cái, giữa người với người không còn chú trọng luân lý 
đạo đức, nền tảng lành mạnh của gia đình – các tế bào của xã hội – đều bị phá 
vỡ khiến tình trạng ly dị tràn lan. Địa cầu ô nhiễm thuận theo sự tụt dốc của 
chuẩn mực đạo đức và các giá trị nhân văn cơ bản, dần dần không còn thích hợp 
cho nhân loại sinh sống nữa. Làm bậc phụ huynh và nhà giáo có tâm huyết, có tầm 
nhìn xa rộng, đối với tương lai của thế hệ trẻ thơ thế giới hôm nay đều cảm 
thấy lo âu.

  Hy vọng một chút thời gian đọc lại quyển sách nhỏ “Đệ tử quy” này sẽ giúp 
chúng ta có thể lại tìm được những chỉ dẫn của trí huệ cổ nhân, những chuẩn mực 
mà con người thời nay một lần nữa phải cố gắng đạt đến vì một tương lai có hậu.

  (Sưu tầm và chỉnh lý)


  Tags: cổ nhân

Other related posts: