[SMCC] Re: Dang sau mon "co tay" khoai khau

Chào các bạn,

Tối thứ sáu vừa rồi, sau khi làm xong công tác ở Hà Nội, tôi 
được` các anh bên Hội người mù Hà Nội mời sang trụ sở 
"chén chú chén anh" một chút. hải Vân và Sơn Hà cũng đi chung 
với tôi trên đường đến HNM Hà Nội. Dọc đường Hải Vân 
bảo rằng hôm nay là đầu tháng sẽ không có thịt cày đâu. vân 
cũng giải thích rằng vì người ta bảo rằng ăn thịt cày xui 
nên cử ăn vào đầu tháng.

Tôi không tin bảo là chả lẽ cả cái hà Nội đều tin như thế 
hết sao. Vân cứ một mực xác nhận rằng chắc chắn là thế. 
May cho Vân là chú chàng này nói sai và xui cho tôi là vì tôi không 
phải là người thích thịt chó. Ngày 18/8/2006 vừa rồi đi họp 
ở HN ghé nhà anh Tú nhóm Vì Tương Lai tươi sáng, cũng có mặt 
Vân và đấy là lần đầu từ 20 năm nay tôi mới nếm lại thịt 
cày. Lần thứ 2 là cái hôm thứ sáu vừa rồi. Nhưng thôi, cái 
việc không thích ăn thịt cày của tôi khoan hãy nói.

Khi vào đến hội thì các anh chị cán bộ sáng của hội bảo 
rằng phải hơi khó khăn một tí mới tìm được cày. Chả biết 
là ngày đầu tháng cử ăn nên thịt ấy là thịt tươi hay thịt 
bệnh nữa đây. Thôi thì một liều ba bảy cũng liều. Tôi cứ 
vâng theo tiếng gọi của dạ dày mà nhai hết miếng này đến 
miếng khác. thọat đầu chỉ nhai một miếng nhỏ vào miệng và 
ăn thật nhiều sả, mắm tôm để đừng phải ngửi cái mùi cày. 
ráng uống cho nhiều để vô hiệu hóa khứu giác của mình. Nhưng 
rồi cũng đến lúc mình phải nhìn nhận rằng thịt cày Hà Nội 
ngon khét tiếng giang hồ đấy các bạn.

bởi vì không thích thịt chó nên trong lòng tôi lúc nào cũng ám 
ảnh bởi những câu chuyện kinh hòang liên quan đến món này. 
Chẳng hạn chó bệnh, chó ăn phải bả hay chó ghẻ, chó chết gì 
đấy cũng được hóa trang điệu nghệ để mang ra bày bán. Và 
chỉ có những người không thích thịt chó như tôi mới tin rằng 
đấy là những điều mà mình sẽ gặp nếu lỡ dại mà bỏ 
thịt chó vào mồm. đúng như nhà báo này nói cần có một cái 
lò mỗ chó chuyên nghiệp và hợp với vệ sinh an tòan thực 
phẩm. Có kẻ sẽ lên tiếng phản đối cái vụ ăn thịt cày này 
với nhiều lý do nên cũng sẽ chống đối cái việc cấp giấy 
phép hoặc hợp pháp hóa cái nghề mỗ chó kia.

Tôi nhớ hôm ở Hồng Công, tôi có hỏi một cô gái HK là bạn 
có ăn thịt chó không? cô nói chó là thú nuôi kiển bet nên cô 
không ăn. Tôi hỏi tiếp vậy nếu cơ nuôi gà thì có ăn không? 
Cô ta không trả lời được. rõ là sau cái ảnh hưởng của 
thời thuộc địa, rất nhiều người Á Đông đã không ăn thịt 
chó nữa với cái lý do không vững vàng như cô gái này. Tại sao 
ta lại được ăn một số con vật này con vật kia lại không 
được ăn thịt chó hay một số con khác. Thú vật không bình 
đẵng với nhau hay sao? Tôi chỉ chấp nhận cái vụ không ăn thú 
hoang vì tôi ủng hộ việc bảo vệ môi trường tự nhiên. Còn 
thú nuôi thì ai thích ăn cứ ăn. riêng tôi, tôi vẫn tuyên bố 
không thích thịt chó. Tại sao ư? đã nói là thích thì không có 
lý do nào để giải thích đầy đủ được. Tại sao có người 
thích cá, kẻ thích tôm cua thì cũng có người không thích thịt 
chó thế thôi. Cần gì phải mang luật pháp ra giải thích như 
đám dân Tây nhiều chuyện kia.

Tôi nhớ hồi thế vận hội ở Hàn quốc, bọn nhà báo phương 
Tây la lối om sòm về cái vụ nước này xơi thịt cày. Có những 
cái phù hợp với nền văn hóa này nhưng không phù hợp với nền 
văn hóa khác là chuyện bình thường. Người Việt khi ăn thì 
nhanh, ăn xong rồi uống trà nói chuyện. Có dân tộc thì một 
buổi ăn tốn vài giờ để vừa nhai vừa nói. thế rồi họ ỉ 
vào cái giàu có của họ nên chê ta là ăn như chết đói. Ai mà 
nghe câu này thì cũng nhớ dùm tôi là hãy đáp rằng:

Khi ăn đừng nói ồn ào

Để tránh nước bọt bắn vào thức ăn

Chúc những dân nghiện thịt cày luôn ngon miệng,

Tran Ba Thien
Home: 26/11 Nguyen Van Dau, Phu Nhuan district
HCMC,Vietnam
Tel: 84.8. 8434905, Mobile: 0918183835
email: tranbathien@xxxxxxxxx

  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Khanh Quoc 
  To: SMCC 
  Sent: Monday, November 27, 2006 1:24 AM
  Subject: [SMCC] Dang sau mon "co tay" khoai khau


  Đằng sau món “cờ tây” khoái khẩu

  Mỗi ngày, hàng tấn thịt chó "made in" Cao Xá Hạ (xã Đức 
Giang, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây) được mang đi tiêu thụ 
khắp các nhà hàng tại Hà Nội. Trong số
  đó, một liều lượng không nhỏ thịt bị "pha" là nguồn thực 
phẩm độc hại như chó chết, chó bệnh, chó bị đánh bả...

  Người ăn bị thiệt hại đã đành, song những người giàu lên 
nhờ nghề "buôn chó sống, bán chó chết" này cũng hứng chịu 
những thiệt hại không kém...

  Mua chó sống và “tân trang” chó... chết

  Làng Cao Xá Hạ hiện ra trước mắt với những... đống phân 
chó to cỡ cây rơm. Khắp làng vang tiếng chó sủa. Chó được 
nhốt trong chuồng sắt. Đủ cả, chó nội
  - nguồn hàng truyền thống là Nghệ An, Hà Nam, Thanh Hóa; chó 
nhập ngoại, tức chó ở Thái Lan, Lào hoặc Campuchia.

  Chẳng ai nhớ rõ nghề buôn chó xuất hiện ở thôn Cao Xá Hạ 
từ khi nào. Chỉ biết, khoảng năm 1956, làng Hạ xuất hiện 
người mua chó đầu tiên. "Ban đầu cũng
  chỉ với chiếc xe đạp cà tàng, hai bên là hai chiếc sọt sắt 
được làm thép dây, trong để thêm chiếc thòng lọng bện bằng 
dây thừng, có cán "chế" bằng ống
  tuýp sắt, rong ruổi hết làng này qua làng khác tìm mua từng con 
chó" - bà Thanh, một phụ nữ từng có thời gian dài gắn bó với 
nghề "buôn chó sống, bán chó
  chết" hồi tưởng lại. Cũng theo bà Thanh, do nghề lúc đó chưa 
phát triển nên việc thu mua chó sống là rất khó khăn: "Đạp 
rạc cả cẳng, ngày cũng chỉ mua
  được vài ba con. Chính vì vậy mà đã có không ít người buôn 
chó, vì lợi nhuận đã mua cả chó bệnh, chó ốm, rồi cả chó 
chết do ăn phải bả... Kể cũng liều,
  nhưng đâu có sao !".

  Còn theo ông Chu, người trước cũng ở làng, nay chuyển sang bán 
bia hơi trên Hà Nội thì: "Những chú chó bị nghi có bệnh hay ăn 
phải bả sắp chết sẽ được cắt
  tiết tức thì và cái đầu phải cắt lìa khỏi cổ trước khi 
chó được vặt lông, vì người đời có câu "nhe như răng chó 
thui", họ e những chiếc răng có bám độc
  sẽ truyền sang tay người mổ bất kỳ lúc nào, nếu vô ý để 
tay trầy xước khi tiếp xúc với răng chó. Đến cả cỗ lòng, 
ngon là vậy cũng phải vứt bỏ". Ông Chu
  lý luận: "Chó ăn phải bả, độc tố còn nguyên trong khúc 
lòng. Do vậy, chỉ cần bỏ nguyên cỗ lòng đi là có thể ăn vô 
tư" (!?).

  Chưa hết, những con chó xấu số chỉ còn da bọc xương, 
tưởng như vứt bỏ cũng được cánh buôn chó mua về vặt sạch 
lông. Không đem đi thui rơm vội, họ mang xác
  con chó... chôn xuống đống cát sau vườn, đợi qua một ngày 
sẽ bới cát tìm lại xác con chó gầy. Thật ngạc nhiên, lúc này 
con cẩu mới mập mạp, to béo làm
  sao. Ông Chu cười khà khà, cái cười đắc ý mà ông coi đó là 
một trong những tuyệt chiêu đã giúp ông qua mặt không ít các 
đối thủ vốn được liệt vào loại
  "dày vốn". Ông bật mí: "Chó gầy là vậy nhưng khi mang chôn 
xuống cát, cơ thể hút hơi ẩm sẽ trương phình lên, to béo, 
đẹp mã, không còn da bọc xương. Tới
  lúc này con chó mới được mang thui rơm - vàng ươm. Nhìn con 
chó đẹp mã đến vậy nằm chễm chệ trên chiếc mẹt bày trong 
chợ, đến mấy thằng bạn trong nghề
  với nhau còn không phát hiện ra nói gì đến các thượng đế 
lâu lâu mới làm miếng thịt chó"... Ông Chu bảo thủ thuật đó 
dân trong nghề gọi là "tân trang"
  chó chết.

  70% lượng thịt chó ở Hà Nội nhập từ làng Hạ

  Ông Chu cho biết: "Nói không ngoa thì hiện cũng phải hơn 70% 
lượng thịt chó đang được tiêu thụ trên thị trường Hà Nội 
đều có nguồn gốc từ làng Hạ này".
  Theo ước tính, thôn Hạ có 360 hộ thì có tới trên 50 gia đình 
theo nghề "buôn chó sống, bán chó chết" này. Mỗi ngày, trung 
bình làng "hóa kiếp" cỡ... 5
  tấn chó hơi.

  Một "đại gia" phải kể tên ở làng Cao Xá Hạ là bà Phong 
Đỏ, thâm niên ngấp nghé 40 năm trong nghề, với ngôi biệt thự 
gần nghìn mét vuông chặn hậu làng Hạ.
  Phía kế bên, qua một bờ mương đổ đầy xương và lông chó 
là lò mổ của gia đình luôn hoạt động hết công suất. Vì đã 
vào mùa rét nên có ngày cao điểm bà Đỏ
  phải huy động hết đám con cháu trong họ làm cật lực mới 
kịp đáp ứng đủ 4 tạ chó móc hàm. Chưa dừng lại ở đó, bà 
Đỏ còn thuê hẳn một ngôi nhà 3 tầng rộng
  rãi, có địa thế đẹp, nằm trên phố Nguyễn Khắc Nhu (Hà 
Nội) với giá 10 triệu đồng/tháng để kinh doanh thịt chó. 
Không kém cạnh, giữa làng, bà Cảnh Sứ với
  lượng chó xuất đi thuộc hàng lớn nhất. Nhưng danh hiệu 
"độc bá" có lẽ thuộc về ông Nguyễn Văn Tu - chuyên cung cấp 
chó sống với một cơ ngơi 4 tầng nguy
  nga ngay đầu làng và cũng chỉ có gia đình ông Tu là nhập cả 
chó ngoại, có nguồn gốc xuất xứ  từ Lào, Campuchia và Thái Lan.

  Những chú cẩu chuẩn bị “hóa kiếp”  - ảnh: M.S-M.D

  Theo anh con rể cả của bà Đỏ, để kịp đưa 4 tạ chó móc 
hàm đi giao hàng trước 8 giờ sáng thì công việc của những 
người "hóa kiếp" cho lũ cẩu cũng không phải
  đơn giản. Thay vì cầm chiếc búa đập vào sọ con chó cho tới 
chết như ngày xưa, giờ đây người làng Hạ nghĩ ra cách... dí 
dòng điện vào người chó, "chó chết
  rất nhanh mà cũng đỡ ghê tay". Công đoạn làm lông chó tiết 
kiệm được khá nhiều thời gian nhờ chiếc máy vặt lông chó. 
Do lượng chó giết mổ ngày một tăng
  nên gia đình anh đã quyết định mua hẳn một chiếc ô tô tải 
loại nhỏ chỉ để bỏ mối hàng ngoài Hà Nội. Chó hơi được 
anh mua vào đổ đồng với giá 20.000 đồng/kg,
  qua giết mổ xuất đi với giá "dưới 50.000 đồng/kg sẽ không 
nói chuyện".

  Khác với những người cùng nghề, lượng chó trong lò mổ của 
ông Tu đều là... chó ngoại. Theo ông Tu thì mấy năm trở lại 
đây, lượng chó nội ngày một trở nên
  khan hiếm, giá cả lại đắt. "Chính vì vậy mà mình nghĩ tới 
việc chó mua ở Lào, Thái vừa rẻ lại vừa dễ tìm... Hơn nữa 
thịt chó ngoại nhập ăn vừa ngon vừa
  đậm, ngọt thịt so với chó nhà nuôi vì được nuôi ở vùng 
núi cao", ông Tu bảo vậy. Chỉ cần ngồi nhà, bật điện thoại, 
đầu kia - cửa khẩu Cầu Treo (Hà Tĩnh),
  sẽ cho người chở 7 - 8 tấn chó hơi tới tận làng Hạ giao cho 
ông Tu chỉ sau 2 ngày. Một ô tô chó như thế có giá khoảng 20 
đến 30 triệu đồng. Và trung bình
  mỗi tháng ông Tu tiêu thụ hết 7 chuyến xe chó nhập ngoại!

  Nỗi ám ảnh

  Có quá nửa nóc nhà trong thôn Cao Hạ là những ngôi nhà tầng 
cao ngất ngưởng. Thoạt nhìn, ít ai nghĩ rằng những căn hộ 
khang trang, đầy đủ tiện nghi được
  làm bằng số tiền chắt chiu từ nghề buôn chó - nghề đã 
thật sự làm thay đổi bộ mặt kinh tế cho nhiều gia đình trong 
làng. Thế nhưng, thoáng một nét gờn
  gợn trên khuôn mặt, ông Chu bảo: "Dù thế nào đi chăng nữa, 
đó vẫn là nghề sát sinh. Mà đã sát sinh ắt có nghiệp 
chướng". Có điều, những người có thể nói
  ra như vậy lại không trực tiếp làm nghề "hóa kiếp" hoặc 
giải nghệ đã lâu, điều mà người trong nghề hoàn toàn không 
muốn đề cập tới.

  Nghề buôn bán thịt chó đã thực sự phát triển, thế nhưng 
vẫn chưa có một khu sản xuất, giết mổ tập trung. Chính vì 
vậy, tình trạng ô nhiễm môi trường tại
  đây đang ở mức báo động. Bắt nguồn từ nguyên nhân trên 
mà số người dân làng Hạ mắc những chứng bệnh có liên quan 
tới đường hô hấp ngày một gia tăng. Người
  dân xã Đức Giang, trong đó có làng Cao Xá Hạ vẫn luôn mong 
mỏi, chờ đợi có được khu sản xuất tập trung để bà con 
bớt khổ. Hầu hết các hộ làm nghề này đều
  áp dụng kiểu giết mổ thô sơ, tất cả chất thải như lông, 
phân chó đều đổ thẳng ra cống, rãnh của làng. Bầu không khí 
làng Hạ bây giờ là sự pha trộn giữa
  lông chó khô lẩn quẩn với mùi hôi bốc ra từ cống rãnh và 
những chiếc lồng nhốt chó...

  Mạnh Dương - Minh Sang

Other related posts: