[SMCC] Dam Me TuyetVoi
- From: "VanDan" <nhacsi.vandan@xxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Thu, 28 May 2009 21:30:28 +0700
Nguồn Đọt Chuối Non
Đam mê tuyệt vời
Posted on Tháng Ba 18, 2009 by tdhoanh
soaring_eagle
Chào các bạn,
Mấy năm về trước mình có viết một bài trong diễn đàn VNBIZ, nhan đề là Passion
for Excellence. Sau đó một thời gian, bài này được chuyển đi rộng rãi trong
giới sinh viên học sinh trên mạng và được một số bạn chuyển sang tiếng Việt.
Gần đây có một bạn gửi mình một bản tiếng Việt. Hôm nay gửi đến các bạn cả bản
tiếng Việt lẫn bản tiếng Anh. Mình không biết bạn nào dịch bài tiếng Việt
này, rất hay. Nếu các bạn nào biết, cho mình gửi lời cám ơn đến người dịch.
Các chữ in đậm trong này là từ trên mạng. Trong bài nguyên thủy tiếng Anh, mình
không in đậm chỗ nào cả.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
________________
Các bạn thân mến,
Có điều này cứ khiến tôi trăn trở từ khoảng 10 năm nay. Giờ có lẽ chính là lúc
để tôi chia sẻ với các bạn.
Thường thì khi chỉ ra một điểm yếu kém hay một vấn đề nào đó của quốc gia, sẽ
có người phản biện rằng, “Chúng ta còn tốt hơn nhiều nước châu Phi,” hay
“Nhiều
nước đang phát triển còn tệ hơn chúng ta,” hay “Chúng ta là một nước nghèo.”
Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý của kẻ thua cuộc.”
Thử tưởng tượng khi giáo viên nói với học sinh, “Em có thể học tốt hơn thế này,
hãy cố gắng hơn nữa,” và cậu học sinh trả lời, “Thưa thầy, gia đình em
nghèo,
nhiều bạn học sinh nghèo khác còn học kém hơn em.”
Tại sao lại so sánh mình với những kẻ thua cuộc? Tại sao không đem mình ra so
sánh với những người xuất sắc nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước
đang phát triển, hay những nước nghèo, tại sao không nói, “Chúng ta muốn sẽ
đánh bại Pháp và Mỹ trong lĩnh vực công nghệ và kinh doanh.”
“Anh điên à? Đó là hai trong số các cường quốc lớn nhất trên thế giới. Thật là
hão huyền và viển vông!”
“Người anh em, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta đã đánh bại hai nước này trên
mặt trận quân sự. Vậy thì kinh doanh hay công nghệ có là gì?”
Thử tưởng tượng 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cả nước, “Thưa Đồng
bào, Pháp là một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới. Chúng ta không
thể đọ được với súng ống và đại bác của họ. Các vị thật quá điên rồ khi nghĩ
đến chuyện chiến đấu với họ, chưa nói đến việc đánh bại họ.” Nếu Người đã
nói như vậy, giờ chúng ta sẽ ra sao?
Thật không may, sau chiến thắng trên mặt trận quân sự, những thế hệ tiếp theo
sống đớn hèn, không nghị lực, không ý chí, không khát khao chiến thắng, không
hoài bão vượt trội.
Mấy năm trước, khi tôi bay về Việt Nam, vài người bạn của tôi ở Bộ Ngoại giao
đón tôi ở sân bay. Tôi đã rất bức xúc trước thực trạng cán bộ Hải quan đòi
tiền Việt kiều ở sân bay, nên tôi nói với bạn mình, “Cậu biết không, mấy thằng
trong kia chỉ chăm chăm đòi tiền dân chúng.” Một người bạn của tôi nói rằng,
“Ồ, các anh có hàng đống tiền cơ mà. Anh nên chia bớt cho những người anh em
nghèo khó mới phải.”
Nghe đến đó, tôi rất thất vọng, nên im lặng không trả lời. Đó là tâm lý của kẻ
thua cuộc, tâm lý chấp nhận chất lượng hạng ba, và lý luận bảo vệ sự cam
chịu đó. Người bạn này của tôi về sau trở thành đại sứ ở nhiều nước, anh ta
không hề thấp kém. Vậy bạn có thể hình dung bao nhiêu người ở nước ta có tâm
lý của kẻ thua cuộc như thế.
Nếu có nhiều đến thế những người mang tâm lý của kẻ thua cuộc, Việt Nam sẽ đi
về đâu?
Chúng ta, thế hệ này, nên cảm thấy hổ thẹn với cha ông. Cha ông ta đã không
nói, “Pháp và Mỹ quá mạnh, chúng ta không thể chiến thắng.” Cha ông ta chỉ
có
một điều duy nhất trong suy nghĩ – chiến thắng hay là chết. Đó chính là hoài
bão vượt trội, khát vọng chiến thắng, khao khát không chấp nhận đứng thứ hai
(bởi vị trí thứ hai đối với họ chính là cái chết).
the-thao
Nếu muốn chiến thắng, cần phải tư duy như một người thắng cuộc. Và đó là,
“Chúng ta muốn thắng những người mạnh nhất. Chúng ta muốn là vô địch. Và chúng
ta sẽ tạo ra con đường của mình từ đây đến chiến thắng cuối cùng.” Tâm lý của
người thắng cuộc đó sẽ tự động buộc tâm trí ta vào trạng thái không chấp
nhận làm kẻ tầm thường, không chấp nhận biểu hiện kém cỏi, không chấp nhận bất
cứ cái gì thấp hơn nỗ lực cao nhất, phấn đấu lớn nhất, làm việc chăm chỉ
nhất, và tư duy tích cực nhất.
Ai đó có thể nói, “Nhưng chiến đấu vì sinh tồn khác với cạnh tranh để làm giàu.
Nền văn hóa của chúng ta chưa bao giờ coi trọng sự giàu sang. Trong nền
văn hóa truyền thống, một thầy giáo nghèo là người được coi trọng nhất.”
Câu trả lời của tôi sẽ là:
(1) Khi chúng ta chiến đấu chống lại Pháp và Mỹ, đó không chỉ là chiến đấu để
tồn tại. Chúng ta vẫn có thể sống dưới ách đô hộ của Pháp và Mỹ. Nhưng đó
là một cuộc sống không có danh dự. Chúng ta chiến đấu vì danh dự, không phải vì
sinh tồn.
(2) Ngày nay, chiến đấu để làm giàu và chống đói nghèo cũng là chiến đấu vì
danh dự, bởi bất cứ ai trên thế giới cũng đều khinh thường công dân của một
nước nghèo.
(3) Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm. Là thuốc
phiện. Đối với một cá thể, có thể sự giàu sang là vấn đề ý thích cá nhân,
và không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Nhưng đối với một quốc gia, đói nghèo
là cái tội, sự giàu sang là sức mạnh và độc lập. Nếu Việt Nam giàu và mạnh
từ một ngàn năm trước, thì Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật, và Mỹ đã chẳng dám
tấn công chúng ta. Nếu thế, ta đã chẳng mất một ngàn năm chiến tranh. Đối
với một quốc gia, nghèo nghĩa là yếu, là mở cửa cho những kẻ khác tấn công, là
để bị đô hộ và giày xéo bởi các quốc gia khác, là bị khinh thường bởi người
dân của các nước giàu có hơn. Hãy đi ra thế giới và bạn sẽ hiểu.
Đói nghèo là căn bệnh của một quốc gia. Đói nghèo cần phải bị xóa bỏ.
Bất kể triết lý cá nhân của mỗi chúng ta về sự giàu sang ra sao, đối với đất
nước, làm giàu là mục tiêu chính yếu. Vì vậy hãy nhắc nhau đòi hỏi nhiều hơn
nữa ở bản thân mình, ở bạn bè, thầy cô, chính phủ, và những nhà lãnh đạo. Hãy
nhìn cách những nước giỏi nhất thế giới, như Nhật, Anh, Úc làm việc, học
hỏi từ họ với quyết tâm về sau sẽ vượt qua họ (và họ sẽ vui lòng lắng nghe bạn,
các bạn sinh viên, nói lên điều này, bởi bất cứ một giáo viên chân chính
nào cũng muốn nhìn thấy cái ngày học trò đánh bại mình). Hãy ngừng suy nghĩ
“Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi.”
Không, sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất
trên thế giới.
Hãy tin vào chính mình. Nếu ta nghĩ ta có thể làm được, thì ta sẽ làm được
Đừng chấp nhận làm kẻ tầm thường. Đừng chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai.
Hãy chấp nhận là người xuất sắc nhất.
Luôn đòi hỏi bản thân và dân tộc vượt trội nhất.
Và chúng ta có lịch sử hỗ trợ bên mình, rằng chúng ta có thể làm được những gì
mà các dân tộc khác cho là không tưởng.
Hãy có một ngày thật tuyệt vời, bạn nhé!
Hoành
.
Văn Dần 1950/
Điện Thoại 08 . 66522527 .TD 0933831970 .
Địa Chỉ 66 Lê Lâm P. Phú Thạnh Q. Tân Phú TPHCM .
Other related posts:
- » [SMCC] Dam Me TuyetVoi - VanDan