[SMCC] Re: Chuyen la o Cau Ke: Nha...mot ngon

HI Vũ,

Sao lại xem tay khèo là một sự thiệt thòi? 

Bởi vì mọi người chung quanh không chấp nhận cánh tay khèo nên người có tay 
khèo cảm thấy mình bị thua thiệt.

Thế là ta cũng đang mang một ảo giác rằng ta khác mọi người vì cánh tay khèo 
ấy. Nhưng nếu ta đổi cách nghĩ lại giống người nông dân của gia đình 1 ngón 
kia. Ông ta hài lòng với cái mà cha mẹ để lại cho mình và còn xem đó là một món 
quà quí: kỳ tài dị tướng nên ông ta vẫn hạnh phúc. Và thậm chí ta thấy ông này 
còn ngạo nghể với những người có 10 ngón tay, 10 ngón chân nhưng thua kém ông 
về cơ ngơi tài sản, về tâm hồn lạc quan và nhân cách sống để giúp đời vậy thì 
cái 1 ngón ấy lại là một phần thưởng tuyệt vời.

Cái học chỉ cho ta kiến thức. Cái trí mới cho ta sự hiểu biết. Các bạn nên xem 
câu chuyện của người 1 ngón là một bài học rất thú vị cho chúng ta. Ông ta 
không nhìn con người ở việc đầy đủ tay chân mắt mủi nhưng nhìn ở cái nhân cách. 
Mình cũng phải nhìn nhận nhau theo cái nhân cách để thấy rằng sống hữu ích mới 
là một con người và ta sẽ không thấy buồn vì cái khuyết tật của mình. 

Nếu tôi có cánh tay khèo, tôi sẽ vui vì tay khèo vậy mà cũng độc đáo lắm. Nếu 
tôi có cánh tay suông và theo cách nghĩ của nhiều người đấy là một cánh tay đẹp 
thì tôi cũng sẽ hãnh diện vì được mọi người khen. 

Đừng tự bi quan nữa
Tran Ba Thien
tranbathien@xxxxxxxxx
  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hoang Bao Vu 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Friday, September 21, 2007 5:32 AM
  Subject: [SMCC] Re: Chuyen la o Cau Ke: Nha...mot ngon


  gia đình tôi cũng 3 đời rồi có nhiều người bị chứng khèo  tay. nghĩa là ở 
giữa bắp tay và cánh tay có lớp thịt liền lại nên không thể nào duỗi tay thẳng 
ra được.
  ông ngoại bị, mấy dì mấy cậu bị, rồi giờ đến con cái mấy dì mấy cậu bị. Vừa 
rồi có thằng em vốn là con dì định cư ở mỹ đi mổ thì họ không chịu vì đây là 
jene di truyền nên họ sợ bị biến chứng thể thế hệ F4, F5 tức là ở thế hệ con, 
cháu của nó sẽ biến đổi sang những dị tật khác có khi nghiêm trọng hơn rồi sẽ 
phải bị kiện tụng lôi thôi nữa.
  Vậy là nó đã lấy vợ rồi mà vẫn chưa dám có con vì sợ phập pha phập phồng 
thành 4 đời
  cả nhà hiện giờ tuy không ai nói ai những hết thẩy đều hiểu là ai ai kể cả nó 
cũng đang trăm mối tơ vò vì chả ai muốn con mình thân thể không trọn vẹn hết.
  cũng do đó mà khi yêu cầu kí vào quyết định 100 năm không được khởi kiện khi 
con cái sẽ bị biến chứng nó đâu dám ký.
  thôi thì tuy bây giờ nó thế này mà vẫn làm chủ mọi việc từ nấu nướng, đóng 
tàu, lái xe vâng vâng vẫn tốt thì cứ để nó thế đi. Nếu không may con cái có bị 
thì nó cũng không đến nổi nào chứ nếu mổ để rồi con cái có biến chứng gì tồi tệ 
hơn thì lại hối hận vì không biết hy sinh đời bố củng cố đời con
  thế mới hay tạo hóa lá lai.
  Name: Nguyen Hoang Bao Vu
  Home: 210C Hiep Binh Chanh tenement. Thu Duc district Ho Chi Minh City Viet 
Nam
  Home Phone: 848-726-2214
  Cell-phone: 848-97-987-8854
  Yahoo ID: nguyenhoangbaovu
  Skype ID: nguyenhoangbaovu
  Blog: 360.yahoo.com/nguyenhoangbaovu

    ----- Original Message ----- 
    From: Nguyen Khanh Quoc 
    To: SMCC 
    Sent: Friday, September 21, 2007 3:31 AM
    Subject: [SMCC] Chuyen la o Cau Ke: Nha...mot ngon


    Chuyện lạ ở Cầu Kè: Nhà...một ngón

    Đã từ ba đời nay, các nam thành viên của dòng tộc kỳ lạ này đều giống nhau 
ở một điều khá lạ kỳ: họ chỉ có độc một ngón trên mỗi bàn tay, bàn chân.

    Từ thị trấn Cầu Kè, huyện Cầu Kè, Trà Vinh đến nơi dòng tộc kỳ lạ này trú 
ngụ chưa đầy 20 km, nhưng trở nên xa xôi bởi cơn mưa lớn bùn lầy trơn tuột. Ngôi
    nhà nằm lặng lẽ ở rẻo đất ấp Bưng Lớn B, xã Tam Ngãi. Tiếng là nơi heo hút 
nhưng nghe tôi hỏi gia đình 1 ngón là già trẻ lớn bé ồ lên và chỉ đường ngay
    bon: "Gia đình Nhất Dương Chỉ phải hôn chú? Đó nhà ông Cộng chứ ai vô đây 
bây giờ. Cứ chạy hết đường xi măng, rẽ trái thấy đường đất là gặp nhà ổng liền".
    Ban đầu nghĩ đến sự khuyết tật chúng tôi liên tưởng ông Cộng hẳn là một cụ 
già ốm yếu, đi lại khó nhọc. Song đến khi giáp mặt mới biết nhầm quá xa: ông
    Cộng gần 56 tuổi, đi đứng khá nhanh nhẹn, dáng mạnh khỏe, tiếng nói còn rổn 
rảng. Từ xa thấy ông đi bước chân vững chắc sẽ không ai nghĩ đấy là bước chân
    của người một ngón.

    Xin tóm tắt sự lạ lùng ấy như sau: ông Nguyễn Văn Bốn, ba ông Cộng mỗi bàn 
tay bàn chân chỉ có một ngón, tới đời ông Cộng và con ông là Nguyễn Văn Bình
    (sinh năm 1976) cũng chỉ có mỗi ngón chân, ngón tay ở mỗi bàn chân, tay. 
Một điều lạ lùng là qua 3 đời dòng tộc ông Cộng mỗi đời chỉ có mụn nam duy nhất
    và cũng chỉ có nam mới bị biến đổi lạ lùng đến vậy, còn nữ thì bình thường.

    Lúc sinh thời, ông Bốn tham gia kháng chiến và anh dũng hy sinh. Lớn lên, 
ông Cộng noi gương cha tòng quân nhưng sau đó bị chê vì tay chân lỏng khỏng! Cán
    bộ nói chiến trường rất ác liệt chứ đâu phải chuyện đùa, tay ông cầm súng 
không đặng, chân chạy nhảy không được sao đánh địch bây giờ. Bị chê, ông Cộng
    không nản mà chứng minh khả năng rèn luyện kiên cường của mình, nhìn ông 
biểu diễn tháo lắp súng, cầm súng bắn gọn hơ bằng đôi tay chỉ có 2 ngón, mấy cán
    bộ mừng rơn phán: "Đất nước mà có những người như chú mày thì giành độc lập 
là chuyện không xa". Vậy là Cộng "1 ngón" đi chống giặc. Sau giải phóng ông
    Cộng còn được phân công nhiệm vụ huấn luyện quân sự cho thanh niên địa 
phương.

    Ở đời, ai cơ thể khuyết tật sẽ buồn, cuộc sống sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ. 
Ông Cộng cũng không ngoại lệ, lúc nhỏ chẳng buồn gì ráo nhưng lớn lên biết tí
    chuyện, dòm xung quanh thấy mình khác lạ, nên đâm ra mặc cảm. Nay đã quen 
nếp sống, ông không thấy mình thiệt thòi mà còn tự hãnh diện sự có một không
    hai này. Ông pha trò rằng bầy con bốn đứa chỉ có thằng Bình là tay chân 
giống ông. Có một điều hàng xóm phải kể giùm ông, là mỗi khi vợ vượt cạn, ông 
lại
    chờ thấp thỏm. Nghe tiếng khóc ré lên ông lật đật chạy xộc vào coi tay chân 
liền, thấy mấy cô con gái bình thường mới thở phào. Ông nói: "Ừ, có thể nói
    gia đình chú là bất hạnh hay tật nguyền, nhưng điểm lại cả nước mấy chục 
triệu dân mấy ai... được như nhà chú không. Kỳ nhân dị sĩ, nhân tài đời nào cũng
    có, nhưng tới nay tao có nghe ai nói đến gia đình nào cả ba đời đều có một 
ngón!". Ông hay tự trào, lạc quan như vậy đó.

    Bà con nơi đây mách nước: muốn làm khó ngón tay ông Cộng chỉ có thể thách 
ông cầm kim may đồ, cầm hột dưa lên miệng cắn hay gieo lúa thì ông mới thua, bởi
    nó quá nhỏ nắm không đặng. Còn các chuyện đồng áng ông vẫn làm như bao nhà 
nông khác. Ví như từ nhỏ ông khéo rèn luyện nên tay cầm cuốc, cắt lúa như người
    thường, bàn chân 1 ngón bấu đất, lội ruộng, lội sông chẳng kém người lành 
lặn. Viết lách ông cũng viết hay thậm chí ông đã từng giữ chức thư ký xã bởi
    viết chữ đẹp! Máu nghệ sĩ thì ông tràn trề, nhiều người thấy ông ôm đàn gảy 
từng tưng đúng bài bản vọng cổ, hát lối chỉ biết lắc đầu phục lăn ông già điệu
    nghệ. Ngôi nhà tranh mái lá treo đầy giấy khen, bằng khen gia đình văn hóa, 
nông dân sản xuất giỏi...

    Nhiều người cắc cớ hỏi rằng ông có con trai bị như vậy liệu tới đời cháu 
nội có đứa cháu cũng bị 1 ngón ông có lo không. Ông chỉ cười sảng khoái lo chi
    bây giờ, mấy chú không thấy tui cũng sinh hoạt như người thường, cũng có vợ 
có con đùm đề chứ bộ.

    Thanh Dũng

Other related posts: