[SMCC] Chuyen 100 trung

Dưới đây là chuyện thứ 23 trong  Lục độ tập kinh

23

Xưa có mẹ góa, làm thuê cho một nhà giàu, trông coi vườn ruộng. Người chủ có 
việc, cho ăn quá giờ. Đến lúc định ăn, sa môn tới xin. Lòng nghĩ: "Người này 
dứt dục bỏ tà, nết hạnh thanh chân. Cứu người đói bốn biển không bằng cúng một 
chút cho bậc chân hiền giới hạnh thanh tịnh". Bèn đem phần ăn để hết vào và một 
cành hoa sen để lên bát mà dâng. Đạo nhân hiện thần thông, phóng ra ánh sáng. 
Người mẹ vui vẻ khen: "Đây đúng là bậc thần thánh sao? Nguyện tôi sau này sinh 
được một trăm người con như vậy".

Mẹ goá chết, hồn đi, muốn làm con nối dõi người phạm chí, nên hồn tụ lại chỗ 
tiểu tiện của phạm chí. Con nai liếm tiểu tiện, liền cảm thụ thai. Mãn ngày, 
sinh một bé gái. Phạm chí nuôi nấng, lúc hơn mười tuổi, mặt mày sáng rỡ, dáng 
vẻ yêu kiều, ở nhà giữ lửa. Cô chơi với nai, không ngờ lửa tắt. Cha về giận dữ, 
sai đi xin lửa. Cô đến xóm người, mỗi bước mọc một hoa sen. Người chủ có lửa 
nói: "Cô đi ba vòng nhà ta, ta sẽ lấy lửa cho cô. Cô đi theo lời, hoa mọc trên 
đất quanh nhà ba vòng. Hành giả nghỉ chân, không ai không lấy làm lạ. Phút chốc 
tiếng đồn đến tai quốc vương. Vua sai thầy tướng xem tướng sang hèn. Thầy nói: 
"Ắt có con nối giòng thánh truyền ngôi vô cùng. Vua sai hiền thần đủ lễ rước 
về. Mặt hoa đẹp đẽ, cung nhân không ai bằng.

Mang thai đủ ngày, sinh ra một trăm cái trứng, hoàng hậu cung phi cho đến tì 
thiếp không ai là không ghét. Bèn chặt cây chuối khắc hình tượng quỉ, đợi khi 
sinh, lấy tóc phủ lên mặt, bôi nước bùn dơ lên cây chuối rồi đem trình vua. Bọn 
yêu che sáng, vua lầm tin theo.

Lũ tà lấy hũ đựng trứng, bịt kín miệng lại, quăng xuống giòng sông. Trời Đế 
Thích xuống lấy ấn đóng miệng lại, chư thiên theo giữ, xuôi dòng dừng lại như 
trụ cắm đất. Vua nước hạ lưu đang ở trên đài, xa thấy giữa dòng có hũ trôi 
xuống, ánh sáng rực rỡ, như có oai trời. Bèn vớt lên xem, thấy dấu ấn Đế Thích, 
mở có trăm trứng, ra lệnh trăm người đàn bà ấp nuôi ấm nóng. Đủ ngày thành 
hình, nở ra trăm người con trai, sinh ra đã có trí thượng thánh, không dạy mà 
vẫn tự biết, nhan sắc hơn đời, tướng tốt hiếm có, tài cán thế lực hơn người 
trăm lần, tiếng nói vang như sư tử rống.

Vua liền sắm đủ một trăm voi trắng, yên cương bảy báu, để cho con thánh nối 
dòng, khiến đi chinh phạt lân quốc. Bốn phương hàng phục, đều đến xưng thần. 
Lại đi đánh nước mình sinh ra. Cả nước lớn bé không ai là không run sợ. Vua 
hỏi: "Ai có khả năng chống lại lũ địch này?". Phu nhân nói: "Đại vương đừng sợ, 
hãy xem quân địch từ đâu, công thành hướng nào thì đến đó dựng đài quan sát. 
Tôi sẽ vì vua mà hàng phục chúng. Vua liền ra xem quân địch từ đâu, rồi cho 
dựng đài. Người mẹ lên đài, cất tiếng nói: "Tội lớn phản nghịch có ba. Không xa 
bọn tà, đời sau chịu tội, đó là một. Sống không biết cha mẹ, làm ngược hiếu 
hạnh, đó là hai. Ỷ thế giết cha mẹ, độc ác với ba ngôi báu, đó là ba. Ôm giữ ba 
nghịch, ác ấy không gì che nổi, các ngươi há miệng, chứng cớ hiện ngay". Người 
mẹ nắm vú mình, trời khiến sữa bắn, khắp miệng trăm con. Cảm sự tinh thành, 
uống sữa lòng buồn. Tất cả đều nói: "Đây chắc mẹ ta". Nước mắt ràn rụa, chắp 
tay bước lên, cúi đầu hối lỗi. Mẹ con mới gặp, không ai là không khóc lóc. Hai 
nước hòa thuận, tình hơn anh em, tám phương vui mừng, không ai là không khen 
hay.

Các con thấy đời vô thường như huyễn, giã từ cha mẹ học đạo, xa đời dơ bẩn. 
Chín mươi chín người con đều chứng Duyên giác. Một người trị nước. Vua cha băng 
hà, bèn lên làm vua, đại xá các tội, phá bỏ lao ngục, san bằng hào ải, miễn tha 
tôi tớ, an ủi người hiếu đễ, nuôi dưỡng kẻ cô độc, mở kho tàng bố thí lớn, tùy 
ý dân muốn mà cho, lấy mười điều thiện làm phép nước, mọi người đều vâng đọc, 
nhà có con hiếu, dựng chùa lập tháp, cúng dường sa môn, đọc kinh luận đạo, 
miệng không bốn ác, độc dữ tiêu hết, thọ mệnh càng dài. Thiên đế nuôi giúp như 
cha mẹ nuôi con.

Phật bảo các sa môn: "Người ở lại làm vua là thân ta. Vua cha nay là Bạch Tịnh, 
mẹ là Xá Diệu".

Hạnh thương cho vô bờ của Bồ tát, bố thí như vậy.

Other related posts: