[SMCC] Chiec Vong

            Chiếc vòng

            Xóm nhỏ có người lên xe hoa. Chuyện cũng chẳng có gì đáng phải ầm ĩ 
            nếu như người được khoác lên mình chiếc áo cưới trong buổi sáng 
            tháng mười một ấy là một cô gái bình thường. Đây lại là Hiền. Chẳng 
            phải Hiền xấu xí, đanh đá... hay gì gì hết; trái lại là đằng khác, 
            rất xinh đẹp, cái xinh đẹp ấy khiến bọn con gái thầm so sánh một 
            cách ghen tị và cánh con trai thèm thuồng tiếc rẻ. Cô gái mười chín 
            tuổi, quá nhỏ tuổi cho việc kết hôn, nhưng lại quá lớn so với vẻ 
mặt 
            rất khù khờ con nít. Cái vẻ mặt khù khờ con nít ấy, có lẽ muôn đời 
            Hiền phải gánh chịu
            Người ta bàn tán suốt cả những ngày sau đó mỗi khi có dịp tụm năm 
            tụm ba tám chuyện và đề tài có dính dáng đến gia đình Hiền hoặc 
            chuyện cưới xin. Đám con gái mới lớn ngang tuổi bên ngoài vẫn chào 
            hỏi bình thường nếu có gặp Hiền, nhưng khi bóng cô vừa khuất lại 
trề 
            môi nhăn mũi: Cái thằng Hoàng này đúng là có mắt như mù! Một cô 
khác 
            chen vào: Ừ, hắn mù nên mới không nhìn thấy mày “xinh đẹp” hơn 
Hiền! 
            Cả bọn hả họng cười rũ ra. Mấy bà sồn sồn, lớn tuổi hơn thì chép 
            miệng: Tội nghiệp con nhỏ, xinh gái nhất làng, có khi đứng đầu cái 
            xã này ấy chứ...! Vài ba bà khác lại thở dài khi có dịp ngồi bên 
            cạnh đứa con gái lỡ thì của mình: Nó mà còn có đám rước...! Cái thở 
            dài chứa đầy niềm vui ngấm ngầm và ao ước trong lòng, ngụ ý, nó mà 
            còn có đám rước... mày lo gì? Còn cánh con trai thì đặt ra giả 
thiết 
            thực tế hơn nhiều: Bốn chín gặp năm mươi, nồi nào thì úp vung nấy 
            thôi! Thằng khác giả vờ ngạc nhiên, đặt câu hỏi tức cười: Hóa ra 
tụi 
            con trai làng mình đều là vung tròn hết hay sao? 
            Gọi là lên xe hoa cho đỡ tủi đối với Hiền thôi; dù sao Hiền vẫn là 
            con gái, mà cuộc đời người con gái còn có lúc nào hạnh phúc hơn 
giây 
            phút được bước lên xe hoa về nhà chồng? Chứ thực ra, đấy chỉ là một 
            cái đám gộp lễ ăn hỏi và rước dâu luôn. Hôm ấy, nhà trai chỉ có ba 
            má, một bà cô, một ông bác, một ông cậu, một bà dì, thêm hai đứa 
nhỏ 
            bưng bê cau bánh và chú rể. Năm chiếc xe máy chạy từ trên nhà trai 
            xuống khiến bà con chòm xóm ngỡ ngàng. Nhưng cái ngỡ ngàng chỉ diễn 
            ra trong chốc lát, bởi ai cũng đoán trước được sẽ có cái đám cưới 
            đơn giản này, có điều chẳng ai ngờ là nó lại đơn giản quá mức đến 
            như thế. Phần khách mời chỉ có bà con thân thuộc, lối xóm chẳng bao 
            người. Có hai nguyên nhân cho cái sự giản đơn đến ngỡ ngàng đó. 
Một, 
            Hiền đã có thai. Hai, cái này mới là nguyên nhân chính: Má Hiền qua 
            đời vì căn bệnh ung thư chưa giáp năm, bó khăn tang còn lưu trên 
bàn 
            thờ. 
            Đêm trước lễ cưới hai hôm, ba cha con ông Thực ngồi bên bàn thờ vợ 
            tới khuya. Ông nhìn như xoáy vào đôi mắt đen của vợ trĩu nặng dưới 
            hàng mi dày. Ông chẳng muốn tin sự thật rằng vợ ông đã vĩnh viễn ra 
            đi, bỏ lại cho ông cùng những đứa con bao nỗi nhớ khôn nguôi. Dù 
            nhìn như thế, nhưng trong đầu ông vẫn đang hiển hiện hình bóng 
người 
            vợ trong bức ảnh treo trên đầu giường. Trong bức hình ấy, người đàn 
            bà nghiêng mặt nhìn về một nơi xa xăm nào đó, sống mũi cao thẳng 
            đuột hiện rõ bên gò má. Bên gò má còn lại, đèn vàng dịu hắt bóng 
nhè 
            nhẹ soi rõ một cái vết lún nhỏ bằng hạt gạo như muốn hút vào đó tất 
            cả mọi ánh nhìn. Bức ảnh chân dung ấy hay đeo đẳng ông, nhất là 
            trong lúc này. Rõ ràng ông không khóc, nhưng nước mắt cứ từ từ rịn 
            ra. Thằng Út ôm ba thút thít. Còn Hiền, hết gục mặt xuống hai đầu 
            gối lại ngẩng lên, nức nở như một đứa con nít: Má ơi, con có lỗi 
với 
            má. Con đáng chết lắm! Má ơi!... Ông Thực ôm lấy vai con, vỗ về: Má 
            sẽ không trách con đâu... Chính ba mới là người có lỗi... Ba đã 
            không lo lắng được cho con... Nói xong một câu ông lại kéo tay áo 
            chậm chậm vào mắt. 
            Ông nhận lỗi về mình cũng đúng thôi. Vợ mất chưa được bao lâu, mà 
            ông cứ bu theo những chuyến ghe lênh đênh sông nước suốt từ sáng 
sớm 
            đến chạng vạng tối mới về. Bởi sau chuyến ghe cát cuối cùng, ông 
còn 
            nán lại cà kê bên chai đế với những người đi bạn. Cứ thế, chẳng 
thèm 
            ngó ngàng tới con cái. Thằng con trai lớn thì đã học xong, có được 
            việc làm và đã có thể tự lo cho mình. Anh đi làm giờ giấc không ổn 
            định, có khi làm ngày, có lúc lại làm đêm không về nhà. Thằng Út 
            đang độ tuổi ăn học. Nó chưa lớn nhưng cũng không còn nhỏ để hiểu 
            nỗi mất mát xảy đến trong nhà khi má lìa bỏ trần gian. Ông Thực lo 
            lắng cho Hiền nhất. 
            Đã mười chín tuổi nhưng Hiền vẫn còn như một đứa trẻ nít chưa hiểu 
            được chuyện đời, chuyện người. Từ nhỏ cô đã mắc chứng bệnh khù khờ. 
            Nói đâu quên đó. Dặn câu đầu, dạ ngon ơ. Dặn thêm câu nữa là quên 
            mất câu đầu. Hồi má Hiền còn sống, bà đã chỉ bảo không biết bao 
            nhiêu lần. Nhưng lần nào cũng y hệt lần nào. Như có lần, bà sai ra 
            chợ chiều gần nhà mua cho má ít thịt heo quay. Hiền chạy đi, lát 
            xách về một bịch rau sống. Hỏi thịt đâu, cô trả lời tỉnh rụi: Con 
            cầm túi thịt lên rồi, khi cô Bảy kêu con lấy bịch rau sống con lại 
            bỏ quên túi thịt mất. Nhiều lúc bực mình, má la. Hiền ngây mặt ra, 
            rồi khóc. Giờ ba không la, không mắng, tự dưng Hiền cũng khóc. 
Thằng 
            Út hay rong chơi, đi học về là chạy tuốt cùng chúng bạn, nên Hiền 
            thường ở nhà một mình. Những lúc ấy, Hiền lại ngồi bệt dưới đất, 
            nhìn lên bức ảnh má trên bàn thờ mà khóc. Trên bàn thờ, người đàn 
bà 
            mới 45 tuổi đang nghiêm trang tự mặc niệm mình, vẫn không thể nào 
            che giấu nổi cái vẻ đẹp sắc sảo, mặn mà. Hiền hay nhận xét, má đẹp 
            quá! Ông Thực đùa, đẹp y như con gái ba bây giờ vậy. Má giỏi nữa, 
            Hiền nói thêm. Và cô biết, vì đẹp và giỏi giang, má là niềm tự hào 
            cho cả nhà. Nhưng giờ má đã không còn, chẳng những niềm tự hào bị 
            tước đoạt mà chính cô đã góp tay xóa đi những vệt ký ức đẹp đẽ về 
            người đàn bà hiền lành, yêu chồng yêu con, mờ dần, mờ dần. Tuy 
            nhiên, chẳng bao giờ Hiền đủ khôn ngoan để hiểu được điều đó, cô 
chỉ 
            biết rằng mình mang thai và phải cưới chồng khi má chưa làm đám 
giáp 
            năm là một tội lỗi, còn tội lỗi như thế nào thì cô đành chịu. 
            Ngay hôm cưới, Hiền đã làm cho không biết bao người phải khóc, ngậm 
            ngùi và thương xót thực sự. Nhận mấy món quà cưới xong, giữa dãy 
bàn 
            tiệc, Hiền nói với chồng: Hồi đó má bảo, khi nào em lấy chồng má sẽ 
            cho một cái vòng bằng vàng thiệt đẹp, y như của má hồi xưa vậy. Cái 
            vòng đó ba đem bán để chữa bệnh cho má, má đâu có chịu, má biểu để 
            dành, bệnh của má chắc gì đã khỏi. Vậy mà má cũng không sống 
được... 
            Nói đến đâu, nước mắt Hiền nhỏ giọt xuống cổ chiếc đầm cưới trắng 
            tinh đến đấy. Tất cả những ai nghe được đều đớ cả người ra, tưởng 
            như mình nghe lầm. Không ai ngờ lại được nghe những lời ấy từ Hiền 
            một cách bình thản đến như thế, dẫu biết rằng sự thật nó là như 
thế. 
            Ông Thực chết lặng, nhanh chóng hóa thành con tắc kè đổi màu da 
mặt. 
            Ông muốn đứng trước Hiền, mạnh tay tát thẳng vào mặt đứa con gái 
ngu 
            ngốc của mình một cái cho hả cơn tức giận rồi ôm ghì lấy nó mà 
khóc. 
            Nhưng sau mấy giây phút bất lực vì sửng sốt đó, ông vẫn còn đủ tỉnh 
            táo để đưa mắt nhìn sang cô em vợ cầu cứu. Dì Bốn phải tìm cách dẫn 
            Hiền ra sau buồng, dặn dò đủ điều. Hiền vẫn thản nhiên: Con có nói 
            gì sai đâu? Hồi đó má con có nói mà! Không lẽ con đặt chuyện sao, 
            con mà đặt chuyện má về “bắt” con chết! 
            Sau đám cưới một tuần, Hiền về nhà. Ông Thực ngạc nhiên thấy bàn 
tay 
            con gái trống trơn. Mấy cái nhẫn cưới của con đâu rồi? Con thấy nhà 
            còn thiếu đủ thứ, con bán mua sắm hết rồi! Rồi Hiền bắt đầu kê 
khai, 
            nào chén bát, muỗng đũa, nào ly tách, xoong nồi... Ông Thực đang 
            ngồi bó trên ghế, liền thõng đôi chân tê mỏi ra phía trước, thả hơi 
            thở dài chạy sượt theo cánh tay đen đúa. Con ơi là con, chẳng lẽ 
con 
            cứ mãi khờ dại như con nít thế này sao? Đó là của vợ chồng con, con 
            phải để dành, phòng khi đau ốm, sinh đẻ... Hiền chống chế: Nhưng 
con 
            thấy nhà cái gì cũng thiếu, con không chịu được. Ông Thực rầy, 
nhưng 
            giọng vẫn nhỏ nhẹ: Nói chồng mày đưa tiền mà sắm, còn vàng bạc phải 
            giữ lại, nghe chưa? Hiền dạ, rồi vào phòng mình hồi xưa, rấm rứt 
            khóc. Thằng Út thấy, cười chọc: Lêu lêu, có chồng rồi mà còn khóc. 
            Ai biểu ngu chi cho ba la? Hiền càng khóc dai hơn. 
            * * * 
            Mấy tháng sau đó Hiền sinh, một đứa con trai bụ bẫm, rất đáng yêu. 
            Đáng lẽ ra, con so nhà mạ, con rạ mới nhà chồng... Nhưng vì vợ mất 
            rồi, không có người đàn bà, khó khăn lắm khi phải chăm sóc người 
            sinh nở. Thế là ông Thực đành để Hiền về ở bên nhà chồng, nhờ vả 
chị 
            sui trông nom hộ. Thỉnh thoảng, ông lên thăm con thăm cháu. Về nhà, 
            ông kể lại với hai đứa con trai những gì ông chứng kiến và hiểu 
            thấu. Lần nào kể xong, ông và thằng Út đều khóc. Thằng Hai thì tỉnh 
            hơn. Nhưng sau đó, thể nào anh cũng về phòng, thả suy nghĩ xoay vần 
            trên mái ngói. 
            Lần đầu tiên, ông Thực ẵm cháu ngoại, bà sui ngồi bên, kể. Anh coi, 
            nó còn nằm ổ, mà cứ không chịu xông. Tôi phải nói với nó, con mà 
            không xông răng nó rụng hết, xấu òm, thằng Hoàng nó bỏ con đó, nó 
            mới chịu. 
            Lần khác, bà sui lại tiếp tục kể. Nó kêu nóng, không chịu trùm 
khăn. 
            Tôi phải dọa, không trùm khăn tóc rụng hết, da đen thui, thằng 
Hoàng 
            nó bỏ con đó. 
            Ông Thực nghe mà cố không cho nước mắt ứa ra, gắng gượng nuốt chảy 
            ngược xuống cuống họng. 
            * * * 
            Con của Hiền chuẩn bị đầy tháng. Thằng bé đã có nét rõ hơn, thừa 
            hưởng cả những chi tiết đẹp của ba và má. Hoàng ẵm con, hít lấy hít 
            để hai gò má phúng phính, thủ thỉ: Em muốn con mình tên gì? Hiền 
            ngắm con thật lâu, rồi nói: Tên Thương. Anh có thương con không? 
            Thương chớ sao không! Vậy đặt tên con là Thương nghen! 
            Khi ba chồng vào, Hiền khoe liền: Con chọn tên cho con rồi, đặt là 
            Thương nghe ba! Ông nhíu trán cố nhớ ra một người bà con xa lắc xa 
            lơ nào đó rồi bảo: Không được đâu, trùng rồi. Chọn tên khác đi! 
Hiền 
            bụ xụ mặt nhưng chẳng dám nói gì, chỉ đợi khi ông ra rồi mới òa lên 
            khóc. Hoàng an ủi, tên đó trùng thì mình chọn tên khác, có sao đâu, 
            tên nào cũng là con mình mà? Nhưng em thương con lắm à! Hoàng ngao 
            ngán tự hỏi, không hiểu sao hồi đó mình yêu nổi Hiền nữa? 
            * * * 
            Hôm nay mới làm đám đầy tháng con, nhưng Hiền đã nôn nao từ đêm 
            trước. Ngay từ sáng sớm, nằm trong buồng, cô lẳng lặng chờ tiếng xe 
            máy. Hễ nghe tiếng xe hạ ga, trả số, rồi rồ ga trèo lên con dốc ngõ 
            là Hiền dòm ra. Cô đang ngóng ba, anh Hai, thằng Út, bà con bên nhà 
            mình lên. Như thể cô muốn tìm đồng minh trong việc giành lấy quyền 
            được đặt tên con. Cô vẫn còn ấm ức mãi về việc cái tên cô chọn bị 
từ 
            chối. Nhưng hơn hết, cô muốn được nhìn thấy những người thân yêu 
của 
            mình để tìm lại hình bóng của má. Lâu lắm rồi, đêm nào cô cũng mơ 
            thấy má và khóc. 
            Nội ngoại bên Hiền, bên Hoàng bà con đông đủ. Dù đã đưa ra lý do 
“ăn 
            mừng đứa cháu trai đầu tiên”, nhưng ai cũng hiểu, họ muốn bù đắp 
cho 
            cái đám rước dâu giản đơn hồi tháng mười một năm trước. Sau khi làm 
            lễ đặt tên con xong, hai bên nội ngoại mới trao quà cho vợ chồng 
            Hiền thay cho hôm cưới. Cậu Hai của Hiền đứng lên, đại diện cho anh 
            chị em của má trao cho Hiền chiếc vòng bằng vàng. Cậu nói, hồi cưới 
            hai đứa chỉ tổ chức sơ sơ, nên bữa nay cậu dì bù lỗ cho. Giọng cậu 
            pha chút đùa, nhưng chẳng ai cười... 
            Mọi người nán lại nựng nịu, ngắt véo thằng bé rồi cũng về hết. Tiệc 
            tàn. Hiền và Hoàng nằm đối mặt nhau, bảo bọc đứa con chính giữa. 
            Hiền ngắm nghía chiếc vòng, thấy như loáng thoáng hiện lên đâu đó 
            khuôn mặt má, nụ cười, ánh mắt yêu thương. Bất chợt Hiền nói với 
            Hoàng: Cuối cùng thì em cũng có được cái vòng y như của má. Má hứa 
            nhưng không cho được, mấy cậu dì thay má cho em... Hoàng định bảo, 
            cậu dì cũng như là má mà! Nhưng chợt khựng lại khi nghe Hiền tiếp: 
            Em cứ sợ một ngày nào đó em lại bị như má. Lúc đó, anh có bán chiếc 
            vòng này chữa bệnh cho em không? Hoàng lăn người ngửa ra, tránh cái 
            nhìn vào chiếc vòng vàng lấp lóa dưới ánh đèn điện nê-ông trắng 
            sáng. Nhưng trước mắt Hoàng chập chờn một chiếc vòng khác, khi rực 
            sáng chói lòa, lúc mù mờ tan chảy. Một chiếc vòng vô hình nào đó đã 
            gắn kết cuộc đời hai người lại với nhau. Chắc chẳng bao giờ Hoàng 
có 
            thể lý giải được những lý lẽ của con tim đã dẫn dắt mình vào tình 
            yêu đối với Hiền. Đã có lúc Hoàng cố tìm cách thoát khỏi chiếc vòng 
            định mệnh đó. Nhưng lúc này đây, Hoàng mới nhận ra rằng, không nên 
            cố công làm gì nữa, bởi hơn lúc nào hết, Hoàng thấy mình thực sự 
yêu 
            thương Hiền.
            Truyện ngắn của NGUYỄN THẾ THỌ

Other related posts: