[SMCC] Cham Em

  Chăm em  


chợ hay làm bếp. Tôi đã đi học và đi làm, cũng bận rộn như bao trai trẻ khác, 
đủ 
để chối từ có lý do những công việc xem chừng rất “đàn bà” kia. Nhưng tôi vẫn 
chăm em. Là chăm cháu sơ sinh, con của anh, của chị trong nhà. 
Phụ mẹ và chị chăm em, tôi học từng cách ôm bế; phải biết ôm thế nào cho cháu 
ăn, ẵm thế nào cho cháu ợ, rồi bế thế nào cho cháu dễ ngủ... Con nít chưa biết 
nói, hẳn nhiên, cái “bày tỏ thái độ” dễ thấy nhất của bé chỉ là khóc, khóc, và 
khóc. Dù vậy, chăm em rồi tôi có thể “đọc” em bé từ nhiều biểu hiện khác nhau. 
Như vì sao em bé hôm nay ngủ hay vặn mình, vì sao em bé ngủ mà mi mắt còn giật 
giật, ngủ chưa sâu... Tôi hay để ý tiếng thở của bé để biết bé có đang thoải 
mái 
hay không.
Những điều này tôi không biết có khó học không, nhưng tôi đã học chúng từ tình 
yêu thương và những chăm lo của mẹ, của chị dành cho bé. Tôi bắt đầu học từ 
tình 
thương chưa dành cho bé, mà chỉ là cho mẹ và chị mình, với ý nghĩ nếu tôi có 
thể 
phụ việc chăm bé thì mẹ và chị có thêm thời gian nghỉ ngơi trong thời gian con 
mọn vất vả này. Để rồi, khi đã ít nhiều “đọc” được bé, tôi thấy mình “quá hời” 
vì đã cảm và có tình thương dành cho cháu từ chính những chăm sóc của mình.
Nói điều này có thể nhiều người cho rằng tôi vẽ chuyện, nhưng cũng từ chăm em, 
tôi còn “hời” thêm vì được học cách lắng nghe và để lòng đến những cảm giác 
không lên tiếng của người khác. Rồi vẩn vơ tôi nghĩ, cuộc sống, với một chút 
lắng nghe và để lòng đến xung quanh sẽ ân cần hơn thật nhiều! 
Phạm GYP

Other related posts: