[SMCC] Canh Rau Dang

      CANH RAU ÐẮNG 
      Nguyên liệu: 

      - 200 gr tép hoặc 1 con cá lóc 300 gr 
      - 300 gr rau đắng
      - 2 con mắm sặc hoặc mắm cá linh 
      - Mỡ , tiêu , ớt , tỏi , đường , bột ngọt , muối 
      Cách làm: 

      - Mỡ , tiêu , ớt , tỏi , đường , bột ngọt , muối 
      - Tép lột vỏ , bỏ đuôi , nếu nấu với cá , làm sạch cá , xắt khúc vừa ăn . 
      Ướp cá với muối , đường , bột ngọt .
      - Rau đắng lặt rửa sạch , để ráo . 
      - Phi mỡ tỏi vàng , cho vào 3 chén nước lạnh , đun sôi , cho cá hoặc tép 
      vào cho 2 con mắm vào rỗ lược , dạo cho rã thịt , bỏ xương . Cá chín nêm 
      lại cho vừa ăn , cho rau vào đảo đều . Bắc xuống , múc ra tô , rắc tiêu 
      lên , ăn nóng 

      Hồng Quyên 

                   Rau đắng của mẹ! 



                  Sài gòn !
                  Mùa này lại trở lạnh!
                  Cứ mỗi chiều về ngồi trước ban công nhà trọ ngóng về phía xa 
                  tôi lại thấy rõ vệt khói cơm chiều của mẹ hiện lên rất rõ. Đó 
                  không biết có phải là nhớ quê hay không nữa, nhưng tôi biết 
rõ 
                  một điều là tôi nhớ mẹ vô cùng, nhớ những bữa cơm chiều có ba 
                  mẹ con quây quần bên nhau... Tôi thích ăn rau đắng nấu 
                  canh,cái thứ rau nghe tên không đã hình dung ra mùi vị nó như 
                  thế nào,nhưng mỗi lần tôi lại ăn ngon vô cùng,vừa chạm lưỡi 
                  nghe đắng ngắt,nhưng càng ăn vào lại nghe vị ngọt vô cùng,lần 
                  nào tôi cũng xuýt xoa thật lâu đến khi nào mẹ mắng mới thôi." 
                  Rau đắng mà lại khen ngọt,cha mày..khéo nịnh"! Mẹ thường mắng 
                  yêu tôi như thế và lần nào tôi cũng nũng nịu " Mẹ của con 
giỏi 
                  mà",tình yêu của mẹ tôi đã dồn hết vào trong bữa cơm chiều 
cho 
                  hai chị em. Cơm chiều nào mẹ cũng làm đủ món ăn hai chị em 
tôi 
                  thích, khi thì canh chua bông súng cá rô, cá lòng tong kho 
khô 
                  tiêu ăn vào cay xè cả mũi,bông lục bình chấm cá kho..nhưng 
                  không bao giờ mẹ quên nấu cho con gái tô canh rau đắng...
                  Ngày tôi lên sài gòn học,thằng em trai tôi mừng vô cùng,vì từ 
                  nay không ai bắt nó ra sau vườn nhổ rau đắng mỗi chiều. Lần 
                  đầu tiên về thăm nhà,thằng em tôi nói đùa:" Hai đi rồi không 
                  ai ăn rau đắng mọc um tùm,mà bán gì rau đó ai mua..". Mẹ bảo 
                  co gái thích gì rau đắng cũng thích chi thứ bông của nó, 
không 
                  sắc cũng không hương..,đời mày rồi sẽ khổ như mẹ cho xem. Ba 
                  mê hoa hồng hoa huệ,ba chê thứ rau đắng quê mùa...mà giờ bây 
                  lại thích chi thứ đó!
                  Vết thương lòng của mẹ tôi tưởng chừng đã lành theo năm 
tháng, 
                  nhưng đâu có ngờ ngày ba chọn hoa hồng bỏ luống rau đắng phía 
                  sau nhà là ngày mẹ mãi mãi không thể quên..
                  Em trai tôi rồi cũng rời quê bỏ mẹ,buổi cơm chiều giờ chỉ còn 
                  mỗi mình mẹ mà thôi,không biết chiều nay mẹ có nấu canh rau 
                  đắng không? Tôi tự hỏi mà nghe đau nhói tận đâu...
                  Sau khi vấp ngã người ta lại thèm khát những điều giản dị 
                  nhất, con muốn về nhanh với mẹ lại nũng nịu như xưa,đòi mẹ 
nấu 
                  canh rau đắng cho con và được nghe mẹ mắng yêu"Cha mày.."
                  Xa xa vệt khói cơm chiều của ai bay lên..ờ mà sài gòn làm gì 
                  có khói cơm chiều mẹ há!Mà chiều nay mẹ có nấu canh rau đắng 
                  chờ mình về không ta!
                   

                  benyen

Other related posts: