[SMCC] Can ho cao cap

Căn hộ cao cấp

 
Tôi đang nằm thiu thiu, mơ một bữa ăn sáng có 
đủ cà phê và bánh mì thì Tèo lao vào như một cơn 
lốc, tóm lấy tôi lôi tuột khỏi giường:
 
- Dậy, dậy ngay. Nhanh lên!
 
Tôi hốt hoảng:
 
- Có chuyện gì vậy?
 
Tèo thét:
 
- Đi mua căn hộ. Mua kẻo hết bây giờ.
 
Tôi sững sờ: Căn hộ ! Ối trời ôi, một 
căn hộ hiện nay phải vài tỉ đồng, trong 
khi lương tôi một triệu mỗi tháng, tài sản là 
chiếc xe gắn máy mua từ năm
90 và bốn chiếc quần jean trong đó có hai chiếc 
chưa giặt.
 
Tôi kêu:
 
- Tiền đâu mua?
 
Tèo phán:
 
- Tiền vay ngân hàng. Vay ít thôi và chỉ cần đặt 
cọc.
 
Tôi trợn mắt:
 
- Mua làm gì? Sau đó làm sao trả.
 
Tèo lườm:
 
- Mua để bán lại. Nhanh lên. Lời lắm. Cả 
nước đang xếp hàng kìa.
 
Rồi không để tôi nói hết câu, Tèo kéo tay tôi 
chạy. Tôi thấy đường phố đang náo 
loạn. Không còn ai buôn bán, không còn ai làm việc. Mọi 
người ầm ầm chạy
như cháy nhà, đến nơi mua căn hộ. Bà già, ông 
già nhăn nhó, trẻ con kêu khóc như ri.
 
Kia rồi, chỗ bán căn hộ kia rồi. Tôi muốn té 
xỉu vì kinh hãi khi thấy cả chục ngàn người 
chen lấn như đi hội hoa xuân. Và kinh khiếp 
nhất tôi nhận ra trong
đó bà Tư bánh bèo, chú Bảy xe ôm và dì Sáu xôi xéo đang xô 
đẩy, chen lấn, gào thét.
 
Tôi bảo Tèo:
 
- Cậu ôi, hóa ra tớ nhầm. Xưa nay tớ cứ 
tưởng bà con mình nghèo, bây giờ thì mới hiểu 
họ cũng có tiền tỉ.
 
Tèo đắc chí:
 
- Nghèo đến mấy cũng phải vay, cướp, 
giật, mượn để mua căn hộ cao cấp. 
Chỉ một tỉ hôm nay sẽ trở thành chục 
tỉ ngày mai, ai mà chẳng ham.
 
Tôi cũng bắt đầu thấy ham. Người 
bắt đầu rạo rực. Ôi, chỉ cần vài tháng 
nữa, tôi sẽ có năm bảy tỉ. Tôi sẽ mua hai 
chiếc xe hơi, sắm năm chục chiếc quần,
mua cả tá áo may ô và có khả năng ăn phở 
đặc biệt bất cứ lúc nào mình thích. Ôi, tôi 
sẽ làm quen với một cô hoa hậu, sẽ bỏ 
tiền ra làm một bộ phim cho
mình vai chính, sẽ thuê một nhà văn viết tiểu 
sử tôi... Ôi, nếu có vài tỉ đồng, tôi sẽ...
 
Tèo hét:
 
- Đứng mơ màng gì thế? Xếp hàng đi.
 
- Xếp để làm gì?
 
Tèo quát:
 
- Xếp lấy số. Rồi có số rồi xếp 
lấy phiếu. Sau khi có phiếu xếp lấy tờ 
khai, có tờ khai xong xếp để nộp, nộp xong 
rồi xếp chờ nhận hóa đơn, có hóa 
đơn xếp
bốc thăm chọn tầng, sau khi có tầng xếp 
bốc thăm chọn căn hộ.
 
Ối trời ôi là trời ơi. Tôi rên lên:
 
- Nhưng tớ có xu nào trong lúc này đâu.
 
Tèo rít chói tai:
 
- Đồ ngốc. Cậu xếp gần tới nơi 
rồi thì bán chỗ lại, sau đó lại xếp từ 
đầu. Chỉ lần bán chỗ thôi cũng đủ 
giầu rồi, cần chi bán nhà.
 
Tôi bừng tỉnh. Tôi khâm phục Tèo quá. Nó không phải 
người thường. Nó đúng là giáo sư về kinh 
tế, về thời cơ và về bất động 
sản. Tôi đứng vô hàng. Trời nắng
gắt. Cả ngàn người vẫn chen lấn, xô 
đẩy, chả khác nào thời xếp vé bến xe. Ôi, 
cuộc sống đang đổi thay từng giờ. 
Xưa xếp hàng mua gạo, củi, nay xếp mua
nhà, có sướng hay không?
 
Nhưng đông quá, chật quá và nóng quá. Tôi vã mồ hôi. 
Cổ khô cháy, chân run lên vì chưa ăn sáng, mắt mờ 
đi vì hoa cả mắt, mồm chua ra vì chưa đánh 
răng.
Hàng ngàn người vẫn ào ào đổ tới, hình 
như chỉ còn mười phút nữa, nếu không ở 
trong căn hộ cao cấp, họ sẽ chết hay sao.
 
Sau sáu tiếng đồng hồ, người bị ép 
mỏng ra như bánh tráng, tôi mới tới gần nơi 
lấy số. Tôi thét gọi Tèo:
 
- Cậu ơi, kêu người tới bán đi.
 
Không có tiếng trả lời. Tôi nhìn sang bên cạnh. Ôi, Tèo 
đã xỉu từ lâu, đang bị người ta khiêng 
ra bỏ cạnh gốc cây như một con chuột 
chết.
 
Lê Hoàng

 __________________________________________________
Do You Yahoo!?
Tired of spam?  Yahoo! Mail has the best spam protection around 
http://mail.yahoo.com 

Other related posts: