[SMCC] CIA và gia đình họ Ngô - Bài 4: Người "kiến lập vua" phải ra đi
- From: "Nguyen Khanh Quoc" <khanhquoc78@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Thu, 5 Nov 2009 05:33:28 +0700
CIA và gia đình họ Ngô - Bài 4: Người "kiến lập vua" phải ra đi
Cố vấn Ngô Đình Nhu (phải) ngày càng trở nên khó ưa đối với người Mỹ -
Ảnh: USFG
Nếu không có sự hỗ trợ của CIA thông qua 2 trưởng chi nhánh Harwood và
Lansdale, nhất là Lansdale, thì anh em ông Diệm không thể trụ lại quá 6 tháng
đầu.
Sau khi đã khá ổn, ngày 23.10.1955, chính quyền Sài Gòn tổ chức trưng cầu dân
ý, với kết quả ông Diệm nhận được đến 98% số phiếu ủng hộ, Bảo Đại bị truất
phế. Ba ngày sau, ông Diệm tuyên bố trở thành tổng thống.
Hết thời
Đại tá Lansdale nổi tiếng là người “kiến lập vua” (Kingmaker) nhờ vai trò của
ông trong việc “phò tá” cho ông Magsaysay lên làm Tổng thống Philippines. Vào
đầu thập niên 1950, Lansdale được giao nhiệm vụ qua Philippines giúp chính phủ
của Tổng thống Elpidio Quirino chống lại lực lượng du kích Hukbalahap. Sau đó,
Lansdale kết thân với Bộ trưởng Quốc phòng Ramon Magsaysay, rồi giúp ông này
giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Philippines cuối năm 1953. Việc
này đã được đích thân Tổng thống Mỹ Eisenhower khen ngợi. Khi được điều qua
Việt Nam, Lansdale rất tự tin với những kinh nghiệm từng có ở Philippines, để
giúp Washington nắm quyền kiểm soát chính quyền ở miền Nam Việt Nam.
Tại miền Nam, ảnh hưởng của Lansdale là nhờ vào mối quan hệ với tướng Cao Đài
Trịnh Minh Thế. Đến khi tướng Thế chết vào cuối tháng 4.1955 thì ảnh hưởng của
Lansdale cũng mất dần. Mặc dù được nhiều đồng nghiệp nể trọng, nhưng Lansdale
chưa bao giờ dám tuyên bố là mình đã gây được ảnh hưởng quan trọng đối với ông
Diệm. Thậm chí, có lần Lansdale đã nói với Trưởng nhánh CIA Sài Gòn Harwood
rằng có lẽ ông Diệm chỉ chấp nhận có 10% những lời cố vấn của ông mà thôi.
Khi Harwood mãn nhiệm vào tháng 4.1956 thì đại tá Lansdale cũng tìm cách thoái
lui. Ông viết thư cho tướng Hobbles nhờ giúp đỡ để đưa ông trở lại Manila phục
vụ. Tướng Hobbles can thiệp với Ngoại trưởng Mỹ Dulles, rồi được Tổng thống
Eisenhower đồng ý cho Lansdale trở lại Philippines. Nhưng đại tá Lansdale đã
hết thời, vì người mà ông từng tự hào “đưa lên làm vua”, Tổng thống Magsaysay,
tỏ ra không mấy quan tâm đến việc Lansdale trở lại phục vụ ở Manila. Cuối cùng,
tháng 12.1956, Lansdale trở về Mỹ làm việc cho Bộ Quốc phòng. Bộ phận SMM ở Sài
Gòn bị giải thể và 2 nhánh CIA ở đó được nhập lại làm một, do Nicholas Natsios
làm trưởng nhánh, và Douglas Blaufarb phụ tá với nhiệm vụ liên lạc với anh em
họ Ngô.
Ông Nhu trong mắt CIA
Có thể nói, vị trí cố vấn tổng thống, tuy là thế lực tột cùng, nhưng là chức vụ
không chính thức trong thành phần chính quyền. Bộ phận CIA ở Sài Gòn đóng vai
trò là “kênh” liên lạc giữa ông Nhu và Chính phủ Mỹ, nên đã tổ chức chuyến đi
Washington cho vợ chồng ông Nhu trong tháng 3.1957. Mặc dù ông Nhu không giữ
một chức vụ chính thức nào trong chính quyền của ông Diệm, nhưng do vai trò
quan trọng của ông, Tổng hành dinh CIA đã dàn xếp để không những ông Nhu được
hội đàm với Bộ trưởng Ngoại giao, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, mà cả Tổng thống
Eisenhower cũng dành cho ông một cuộc tiếp kiến tại tòa Bạch Ốc. Ông Ngô Đình
Nhu còn làm việc với Giám đốc CIA Allen Dulles và gặp gỡ nhiều thượng nghị sĩ
có thế lực khác trên chính trường. Có thể nói vào thời điểm đó, chưa có một
nhân vật ngoại quốc nào không giữ cương vị cao cấp trong chính quyền mà lại
được Washington “trọng vọng” như thế. Chính nhờ CIA dàn xếp mà hình ảnh của ông
bà Ngô Đình Nhu tràn lan trên các hệ thống truyền thông Mỹ và thế giới, đến nỗi
ở quê nhà, bào đệ của ông là “lãnh chúa miền Trung” Ngô Đình Cẩn phải ganh tức.
Trong chuyến đi Mỹ, ông Nhu tạo được ấn tượng cá nhân rất tốt và tỏ ra rất tự
tin. Chỉ có điều duy nhất là CIA than phiền về sự “quá đà” của bà Nhu. Chẳng là
bà cố vấn đã khai thác triệt để nhan sắc, tính hoạt bát và trình độ Anh ngữ của
mình để lôi cuốn sự chú ý của quan khách trong tiệc chiêu đãi của Giám đốc CIA
tại CLB Alibi ở Washington.
Trước khi ông Nhu ra về, mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi Washington
của ông Diệm. Đại tá Lansdale lúc đó đã chuyển qua phục vụ tại Bộ Quốc phòng.
Ông báo cho CIA Sài Gòn biết ông Diệm sẽ được mời đọc diễn văn trước lưỡng viện
Quốc hội Mỹ. Trong chuyến đi Mỹ thượng tuần tháng 5.1957 đó, ông Diệm đã gặp
Giám đốc CIA Allen Dulles tại tòa nhà Blair House đối diện Nhà Trắng. Trong các
đề tài thảo luận, có vấn đề CIA muốn đẩy mạnh việc tái tổ chức hệ thống tình
báo của Nam Việt Nam. Nhưng ông Diệm, tuy bề ngoài thì đồng ý trên nguyên tắc,
nhưng bên trong lại tỏ vẻ “không muốn đặt trách nhiệm quá nhiều trong tay của
một người”, vì thế tiến triển không mấy khả quan. Do đó, đảng Cần Lao của ông
Nhu vẫn nắm gần hết mọi quyền bính. Công cụ tình báo chính của ông Diệm vẫn là
Sở Nghiên cứu chính trị xã hội (SEPES).
Không mấy hài lòng về tiến trình dân chủ của chính quyền ông Diệm, nhưng nhìn
chung, Washington công nhận là ông Diệm đã thành công bước đầu. Tuy nhiên,
những rạn nứt trong nội bộ gia đình họ Ngô, việc triệt hạ đối thủ chính trị, và
nhất là sự thao túng của ông Nhu đã dần làm mất hậu thuẫn từ phía Washington.
Theo lời ông Trần Quốc Bửu, thì vào cuối thập niên 1950, hầu như tất cả những
quyết định chính sách cốt lõi đều từ ông Nhu. Ông Bửu nói, nếu như ông trình
một đề nghị lên tổng thống, thì ông Diệm nói là ông cần thời gian để cân nhắc.
Nhưng cũng với đề nghị đó, nếu trình lên cố vấn Ngô Đình Nhu thì sẽ có câu trả
lời tức khắc, rồi chỉ vài ngày sau là có chỉ thị thi hành từ tổng thống phủ.
Chính những báo cáo của ông Bửu khiến cho Tổng hành dinh CIA bận tâm lý giải về
phân nhiệm trong chính quyền của ông Diệm. CIA cũng đã ước tính đến khả năng
ông Nhu thay thế ông Diệm. Nhưng chứng cứ dần dà cho thấy, mối quan hệ giữa ông
Nhu và các quan chức Mỹ, kể cả những viên chức CIA ngày càng căng thẳng.
Sự ghét bỏ ông Nhu càng tỏ ra rõ ràng hơn khi Blaufarb phát hiện ra rằng, tài
xế người Việt mà bác sĩ Trần Kim Tuyến, chỉ huy lực lượng mật vụ của đảng Cần
Lao tiến cử cho ông, không phải là người bị điếc như lời của ông Tuyến. Trái
lại, đó là một người rất thông thạo cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp. Kể từ đó, ông
Nhu trở nên ít tiếp cận được hơn, và chi nhánh CIA Sài Gòn cho rằng, có lẽ là
do thiên kiến chống phương Tây của ông cố vấn. (Còn tiếp)
Tuyết Linh
* Tổng hợp từ hồ sơ CIA and The House of Ngo (CIA và triều đại nhà Ngô) của Cơ
quan Tình báo trung ương Mỹ.
Other related posts:
- » [SMCC] CIA và gia đình họ Ngô - Bài 4: Người "kiến lập vua" phải ra đi - Nguyen Khanh Quoc