[SMCC] Re: Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- From: "hoan hy" <hoanhy@xxxxxxxxx>
- To: <smcc@xxxxxxxxxxxxx>
- Date: Sun, 26 Aug 2007 08:14:36 -0700
Nghe Phật dạy về tình yêu
(Dân trí) - Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã
may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu:
mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và
tình dục. Ông gọi đó là “yêu thương theo phương pháp Phật dạy”.
Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc,
Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ.
Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.
Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu
sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt
nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống
với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái
không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt
chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy,
cô ta đâu có gì nổi bật?Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.
Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng
đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong
khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu
không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.
“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự
hiểu biết”, Thiền sư kết luận.
Muốn thương phải hiểu
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu
sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng
của tình thương yêu.
Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ
không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm
người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ
suốt đời.
Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.
Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người
thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ
thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được
người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn
lên từ đó.
Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ
theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu
mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng,
có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn.
Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.
Chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ
trong cuộc đời.
Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi,
hỉ, xả.
“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải
là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến
hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ
nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là
tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là
làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm
cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ
có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu,
làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu
thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm
nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu
không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan
sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp
người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của
tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình
cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của
người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta
là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi
yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau
không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của
hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn
hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta
không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta
trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành
thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!
Tình dục và tình yêu
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu
nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân
tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.
Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không
tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy.
Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra
thì tình yêu đích thực không còn.
Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín
Block quote end
----- Original Message -----
From: Nguyen Khanh Quoc
To: SMCC
Sent: Friday, August 24, 2007 1:26 PM
Subject: [SMCC] Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
Bóng mẹ mùa Vu Lan (Bài 1)
Như dòng sữa mẹ
Bao biến cố nghiệt ngã của cuộc đời không làm suy suyển lòng mẹ thương con.
Trước nghịch cảnh, lại càng thấy không chỗ nương tựa nào ấm áp như tình
mẹ. Và nước mắt của mẹ cũng không gì thay thế được...
“Con nằm liệt giường khi mẹ đã 59 tuổi, bây giờ mẹ đã 79 tuổi. 20 năm rồi con
ạ, mẹ không bao giờ rời xa con đâu” - bà Hai ngồi đó và cứ vuốt tóc con, nhẹ
nhàng. Người già ai cũng khó ngủ, còn bà bắt buộc mình không được ngủ, từ lâu
rồi. Người già ai cũng có nhiều cái lo, nhưng cái lo của bà quá lớn và dài
đăng đẳng. Hai mẹ con bà đã chuẩn bị tinh thần: nếu bà mất, bà sẽ gửi con vào
trung tâm an dưỡng ở Long Hải.
“Ráng lên con, có mẹ nè!” - bà Hai động viên anh Hiến mỗi ngày -
1.
Chiều tối của một ngày cách nay 20 năm, trời mưa gió mù mịt, ai đó đập cửa.
Một người lạ chỉ kịp hỏi: “Con trai bà tên Huỳnh Lập Hiến phải không? Hiến
bị thương vừa chuyển từ chiến trường K về, đang nằm ở Bệnh viện 175”. Bà Hai
thấy loạng choạng như đi trên nền đất sụp.
Chụp cái nón lá, có ai đó đưa bà tới bệnh viện. Mưa. Mẹ gặp con đang nằm yên
trên giường trắng toát. Vết thương phía sau lưng. Trong những phút tỉnh lại
sau cơn đau, anh Hiến chỉ biết rằng mình đã bị lọt vào ổ phục kích ở vùng Núi
Hồng giữa vùng rừng núi đất bạn. Hai mẹ con ôm nhau khóc.
Bắt đầu những ngày tháng bà Hai ở bệnh viện. Những tưởng tính bằng ngày, sau
đó dần thành tháng, thành năm và nhiều năm. Người ở bệnh viện cho hay bà có
sáu năm ăn ở suốt trong bệnh viện để nuôi con. Nuôi từ khi tóc bà còn ít bạc
cho đến giờ đã bạc trắng. Bà ở bệnh viện từ khi cơ thể con còn lành lặn, khi
hai bàn chân con còn nguyên vẹn cho tới lúc cắt dần chỉ còn một chân. Bà xòe
bàn tay rồi nói cho con vui: “Chủ nhà cũng là tui, đầy tớ cũng là tui, má
nó cũng là tui mà y công, y tá cũng tui luôn!”.
Anh Hiến kể lại anh mổ đến chín lần, chuyển đi khắp các bệnh viện ở TP.HCM.
“Thâm niên” nhất là Viện quân y 175, nơi mà trưởng khoa thời đó là bác sĩ Tín
còn nói với anh: “Khối lượng thuốc anh đã uống còn nặng hơn cơ thể anh nữa!”.
Anh Hiến thuộc lòng từng đợt mổ của mình: lưng, bụng, bàng quang, hai bên
đùi, dọc chân, cắt chân…
Tất cả trải ra trong sáu năm, từ Viện 175 sang Bệnh viện Nguyễn Trãi, Bình
Dân, Chợ Rẫy, Trung tâm Phục hồi chức năng... Tài sản của bà Hai còn lại đến
nay là một giỏ “đồ nghề” để dưới chân cầu thang. Trong đó đầy đủ tất cả mọi
thứ từ ly, chén, đôi đũa, bếp gas, bình thủy, nồi niêu, bộ đồ… đều sẵn sàng,
chỉ lúc “hữu sự” thì xách mà chạy theo con đi khắp các bệnh viện.
Lúc đầu, bà Hai còn nằm ngoài hành lang bệnh viện, cứ né qua né lại, cho tới
dần quen rồi, bác sĩ dành hẳn cho một cái giường. Bệnh viện quen đến mức bác
sĩ cho phép bà ra chợ, coi món gì con thích thì mua về nhóm bếp nấu cho con
ăn. Bởi bà là mẹ mới biết con mình thích cái gì. Suốt ngày bà loay hoay trong
bệnh viện, phụ y công, y tá chuyện này chuyện nọ, giúp thương binh trong khoa
khi con bà ngủ vùi.
Đêm bệnh viện, mọi người ngủ hết, bà lọ mọ mở rổ trầu, têm cho mình một miếng
trầu đỏ rồi cầm tờ báo đọc canh con ngủ tới sáng. Anh Hiến kể những mùa tết
trong bệnh viện, má anh ở tới khuya, lau mình, tắm rửa cho con sạch sẽ rồi
mới về nhà cúng giao thừa. Sáng mồng một tết lại vào bệnh viện thật sớm, sáu
năm liền bà luôn là người “xông đất” bệnh viện.
Nửa đêm về sáng, lúc thảnh thơi ngắn ngủi, bà Hai mở rổ trầu
2. Và trong sáu năm ấy, quá nhiều biến cố xảy ra với gia đình bà Hai. Anh
Hiến từ chiến trường Campuchia về được hai tháng, bà Hai theo con vào sống trong
bệnh viện thì một ngày hung tin ập tới: chồng bà bị tai biến, vừa mất tại
nhà. Bà điếng hồn, gửi vội con, chạy về lo tang chồng. Chôn cất chồng xong, lại
vô bệnh viện. Một tháng sau, hung tin lại tới: mẹ bà mất ở quê nhà Long
Xuyên. Vậy là phải gửi con, chạy về quê chịu tang mẹ. Đó là lần cuối cùng bà đi
xa nhà, đến nay đã 20 năm.
Bà Hai là người gốc An Giang nhưng ở Sài Gòn lâu lắm rồi. Có chồng năm 20
tuổi, sinh 12 đứa con cả thảy. Cuộc đời bà gắn với cái xóm rạch Bùng Binh từ
thuở
nó hoang tàn và nghèo nàn, nước ngập lầy lội cho đến khi nó khang trang thành
khu phố. Ngày xưa nước ngập có khi lên đến tận giường, bà cứ hì hục tát nước
vì chỉ sợ con bị ướt, cứ vậy mà thâu đêm như con gà mẹ, bà xòe cánh che chở
cho 12 đứa con của mình.
Nhà bà từ xưa tới giờ không ăn cơm bằng chén, vì chỗ đâu mà ngồi cho đủ đàn
con 12 đứa. Cứ tới bữa cơm, mỗi đứa được phát một tô cơm, ngồi mỗi xó một đứa.
Lúc nhỏ, nhà giống như nhà trẻ, khi tụi nó lớn tí, nhà lại giống như trại
lính vì toàn là giường tầng, đứa dưới đứa trên, nằm xếp lớp ngủ. Ông bà thì có
thể nằm vạ vật đâu đó để canh chừng lũ con. Cuộc đời cứ mãi trôi đi trong hẻm
nhỏ của người nghèo cạnh ga Sài Gòn.
12 đứa con cứ vậy mà lớn dần. Bà Hai có thể mỉm cười nhìn thấy từng đứa tự
lập được. Nhưng bà có biết đâu, cái phút ấy cũng là bắt đầu những biến cố nghiệt
ngã nhất trong cuộc đời người mẹ. Đứa con cả tự dưng bị tâm thần, người ta
đưa nó chữa chạy khắp nơi rồi cuối cùng cũng đưa về nhà cho bà. Rồi lại thêm
một người con bị điện giật trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Nhà có hai người con bị
tâm thần, bà lại chăm nom chúng như thuở lên hai lên ba. Bệnh tâm thần gặm
nhấm thân hai người con dần mòn để rồi cả hai lần lượt qua đời trong cảnh
nghèo. Bà còn nhớ như in cái hòm con bà để trong nhà mà mưa trút xuống ướt đẫm.
Đến khi rước anh Hiến về, nhà chỉ còn một cái giường đôi, bà Hai phải cắt ra
thành giường đơn cho con nằm. Nhiều lúc nửa đêm, bà ở nhà một mình, nước ngập
tới vạt giường, bà phải chạy kêu mấy anh ở phường xuống giúp đưa con lên xe
lăn, rồi cột xe trên giường nằm chờ sáng mà ngồi canh con.
Những ngày bà vào sống trong bệnh viện nuôi con, ở nhà đứa con trai út theo
bạn ra ga Sài Gòn tập tành hút xách rồi đâm nghiện ngập, ban đầu là hút, sau
tới chích. Bà như quị xuống khi người ta đưa con trai út đi cai nghiện.
Rồi lại hung tin ập đến: con bà bị nhiễm HIV/AIDS, đã ở giai đoạn cuối. Bà
đưa con về, lại ôm con trong lòng như hồi nó mới chập chững biết đi, đến Bệnh
viện Bệnh nhiệt đới điều trị. Hết cách điều trị, thân con lở loét và đau đớn.
Bà mang con về nhà, bà nằm giữa hai người con, một đứa bên trái, một đứa bên
phải nằm chệch phía dưới chân. Nằm vậy chứ có bao giờ bà chợp mặt được đâu,
hễ con rên nhẹ vì đau là bà bật dậy ngay.
Vết thương lở loét ở lưng Hiến, lở khắp cả người Long, bà đều cẩn thận lau
chùi thật nhẹ vì sợ con đau. Bác sĩ bảo: “Bà nên cẩn thận, nếu sơ sẩy là bà bị
nhiễm bệnh thì cả ba mẹ con cùng chết, đưa vào viện người ta lo”. Bà nói: “Nó
khó tính lắm, chỉ có mình tui mới biết nó đau, nó khó chịu chỗ nào mà lo”.
Rồi người con út cũng ra đi trong vòng tay mẹ, và bà sống với người con trai
thương binh đã 20 năm qua luôn “đeo dính” bà.
3. Bà nhai trầu thật gọn gàng. Giống như ngôi nhà trong cái hẻm nhỏ của bà:
nhỏ mà sạch sẽ tinh tươm, có người bệnh nằm một chỗ hàng chục năm trời mà ít
ai biết. Bà ngồi đó, bàn tay cứ vuốt nhẹ lên mái tóc con: “Cũng có lúc tui
muốn chết đi cho nhẹ gánh cuộc đời, nhưng cứ nhìn nó nằm thui thủi thì làm sao
tui nhắm mắt được đây?”.
Bàn tay bà quẹt ngang khóe mắt, dòng nước chảy ra loang thành vệt trên gò má
của bà - những giọt nước mắt màu trắng đục! Những giọt nước mắt ghi dấu thử
thách ghê gớm của cuộc đời một người mẹ. Những giọt nước mắt màu trắng đục
như không phải là nước mắt mà là những dòng sữa mẹ…
NGUYỄN VĂN TIẾN HÙNG - YẾN TRINH
- Follow-Ups:
- [SMCC] Re: Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- From: Tran Ba Thien
- References:
- [SMCC] Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- From: Nguyen Khanh Quoc
Other related posts:
- » [SMCC] Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- » [SMCC] Re: Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- » [SMCC] Re: Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- [SMCC] Re: Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- From: Tran Ba Thien
- [SMCC] Bong Me Mua Vu Lang Ky 1
- From: Nguyen Khanh Quoc