[SMCC] Re: Bong Hong Cai Ao

Sự tích hoa hồng - truyện cổ thế giới

Sự tích hoa hồng

Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên 
một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên
vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc 
lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng
tôn lên làm vị vua đầu tiên.

Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những 
quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai
vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho 
dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoàng đế
lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt 
vời để vua lập làm hoàng hậu . Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng
hậu lúc nào cũng hết lời khuyên răn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn 
việc triều chính. Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được
vì nhà vua quá thương yêu nàng.

Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật 
kháu khỉnh, dễ thương. Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong
suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim. Thấy cơ 
hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu là một phù
thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân.

Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế 
hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia. Trở thành một thường
dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung. Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng 
chửi mắng và xua đuổi. Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu đã bị bao kẻ
ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở 
cho đứa con thơ. Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu
rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp 
chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần,
nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng.

Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói. Tiếng 
khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian.
Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người 
dân vương quốc kia. Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc
cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngài ban 
một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng người dân bị gai nhọn mọc
đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết 
thương yêu nhau. Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp
gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một 
dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân
mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật 
tâm linh.

Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác 
bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn
dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua lúc đó đã lớn 
tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán
quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sự thất bại đến với nhà 
vua thật nhanh chóng. Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham
quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ. Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem 
quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có
tẩm thuốc độc. Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến 
bên bìa rừng. Nhìn lại binh sĩ lớp bị thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà
vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước. 
Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa.
Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ. Bên ngoài thì địch quân vây khốn, 
trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù. Nhà vua lập đồn
trong rừng làm chiến khu và để tập luyện binh sĩ.

Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của 
vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí
nọ. Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập. Phía quân 
xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch
không thi hành được vì không thể nào giả mạo được lớp gai cứng mọc trên thân 
thể của người dân bản xứ. Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm
trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm. Một ngày kia, với 
binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương. Lần nầy,
với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được 
thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.

Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì 
tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày
càng thêm nặng. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải 
mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình
sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:

"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà 
ta chưa hề biết mặt !..."

Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết 
bệnh cho nhà vua. Cửa hoàng thành rộng mở. Người thầy thuốc bước vào hoàng
cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần 
giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không
nói tiếng nào. Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ. 
Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh
và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua đua tay lên vói, 
người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói
rằng:

"Thưa phụ hoàng, con đây !".

Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể 
trong suốt như pha lê. Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên
và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu. 
Và máu chàng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên thân thể của
nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn 
trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng
tử đổ xuống.

Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ 
đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và
nói:

"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng 
đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau".

Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người 
một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền
đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử 
càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức,
chàng quị xuống bên đường. Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi 
người đến cùng chàng mà chia sự sống. Mọi người nức nở khóc trước tình thương
bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên 
chàng mà nói:

"Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang 
lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi".

Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời 
truyền của Thượng Đế phán rằng:

"Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị 
hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu
thương vậy".

Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của 
những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử
đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng:

"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có 
nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là
của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu 
thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."

Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, 
toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên
cạnh khu rừng nọ. Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, 
người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong
rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã. Một năm sau, 
người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những
bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho 
đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho
người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài 
hoa đó là hoa Hồng.

Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng 
trưng cho sự yêu thương.
  ----- Original Message ----- 
  From: Tran Ba Thien 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Friday, August 24, 2007 8:58 PM
  Subject: [SMCC] Re: Bong Hong Cai Ao


  hi,

  ai mà tin được đây? Quốc có bao giờ tặng mẹ bông hồng hay chỉ toàn là tặng 
người đẹp thôi? Vụ này phải thành thật khai báo nha

  Tran Ba Thien
  tranbathien@xxxxxxxxx
    ----- Original Message ----- 
    From: Nguyen Khanh Quoc 
    To: SMCC 
    Sent: Friday, August 24, 2007 8:53 PM
    Subject: [SMCC] Bong Hong Cai Ao


    Bông Hồng Cài Áo

    Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình 
thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon

    lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu 
tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn.

    Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: tai nạn lớn nhất đã xãy ra cho tôi 
rồi! Lớn đến cách mấy mất mẹ thì cũng cảm thấy bơ vơ,

    lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ cộị

    Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ hay, cũng hạy. 
Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành;

    người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thưở chưa có ý niệm, ai cũng 
cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi

    tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có.

    Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ giản dị. Mẹ 
đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu...

    sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến:

    "Năm xưa tôi còn nhỏ Mẹ tôi đã qua đời! Lần đầu tiên tôi hiểu Thân phận kẻ 
mồ côị Quanh tôi ai cũng khóc Im lặng tôi sầu thôi Để dòng

    nước mắt chảy Là bớt khổ đi rồi...

    Hoàng hôn phủ trên mộ Chuông chùa nhẹ rơi rơi Tôi thấy tôi mất mẹ Mất cả 
một bầu trời".

    Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung 
sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi.

    Người nhà quê Việt Nam không ưa cách nói cầu kỳ. Nói rằng bà mẹ già là một 
kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là

    cầu kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt 
dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa

    giản dị, vừa đúng mức:

    "Mẹ già như chuối ba hương

    Như xôi nếp một, như đường mía lau".

    Ngon biết bao nhiêu! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, 
những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu

    vị của tạ. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay 
(bàn tay hay là tơ trời đâu la miên?) trên trán nóng ta và

    than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần 
chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như "chuối ba hương", dịu như

    "xôi nếp một" và đậm đà lịm cả cổ họng như "đường mía lau". Tình mẹ thì 
trường cửu, bất tuyệt; những "chuối ba hương", "đường mía

    lau", "xôi nếp một" ấy không bao giờ cùng tận.

    "Công cha như núi Thái Sơn

    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

    Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm 
thương yêụ. Mẹ là giáo sư dạy về thương yêu, một phân khoa

    quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đờị Không có mẹ, tôi sẽ không 
biết thương yêụ Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân

    loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi biết được chút ý niệm về đức từ bị Vì 
mẹ là gốc của tình thương, nên ý mẹ lấn trùm ý niệm

    thương yêu của tôn giáo vốn cũng dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quán 
Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng

    khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôị Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm 
tiêu tan khổ đau lo âụ. Đạo Chúa có Đức Mẹ, thánh nữ

    đồng trinh Mariạ. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mầu Liễu Hạnh, 
cũng dưới hình thức me..

    Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương 
rồi. Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì

    không xa chi mấy bước.

    Tây phương không có ngày Vu-lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's day) mồng 
mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấỵ Có một ngày

    tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường 
gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một

    cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong sắc ra một bông 
hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôị Tôi

    lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giũ vẻ tự 
nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó.

    Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới nói 
cho tôi biết dó là "Ngày Mẹ", theo tục Tây phương. Nếu anh còn

    mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được 
còn mẹ Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một

    bông hoa trắng. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. 
Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào;

    chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng.

    Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương, không quên mẹ, dù người đã 
khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình

    còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có 
khóc than cũng không còn kịp nữạ Tôi thấy cái tục cài

    hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu 
Vu-lan.

    Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để 
lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất

    mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có me.. Đừng có đợi đến khi mẹ 
chết rồi mới nói : trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy

    mươi năm trời mà chưa có lúc nào NHÌN KỸ được mặt mẹ Lúc nào cũng chỉ nhìn 
thoáng quạ Trao đổi vài câu ngắn ngủi.̣ Xin tiền ăn quà.

    Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗị Hờn lẫỵ Gây bao nhiêu 
chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy

    sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc vá maỵ giặt 
rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống

    ra vào lợi danh. Mẹ không có thời giờ nhìn kỹ con. Và con không có thời giờ 
nhìn kỹ mẹ Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ: thật như

    là mình chưa bao giờ thật có ý thức rằng mình có mẹ.

    Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ 
với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi

    xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chị Rồi em sẽ nhìn 
mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng

    mẹ đang sống và dang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ 
chú ý. Em hỏi :"Mẹ ơi, mẹ có biết không?". Mẹ sẽ hơi ngạc

    nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười :"Biết gì?". Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn 
giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói :"Mẹ có biết

    là con thương mẹ không?". Câu hỏi sẽ không cần được trả lờị Cho dù ngươi 
lớn ba bốn mươi tuổi ngươi cũng có thể hỏi như thế, bởi vì

    ngươi là con của me.. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình 
thương bất diệt. Mẹ và em sẽ trở thành bất diệt và ngày mai,

    mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

    Ngày Vu-lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mu.c-liên và về sự hiếu 
đễ. Công cha, nghĩa me.. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu

    cho mẹ sống lâụ. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu 
nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con

    bỏ đị. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu 
chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà

    có tình thương là có đủ hết rồị Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như 
vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương

    mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, 
phải thương me.. Chữ PHẢI đây không phải là luân lý, là

    bổn phận. PHẢI ĐÂY LÀ LÝ ĐƯƠNG NHIÊN. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng 
như khát thì dương nhiên tìm n+ớc uống. Mẹ thương con, nên con

    thương me.. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ kông cần con, con không cần mẹ, 
thì đó không phải là mẹ và con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ

    con.

    Ngày xưa, thầy giáo hỏi rằng: con mà thương mẹ thì phải làm thế nào? Tôi 
trả lời : vâng lời, cố gắng giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ

    về già và thờ phụng khi mẹ khuất núị Bây giờ thì tôi biết rằng: con thươg 
mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ,

    thế là đủ lắm rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa! Thương mẹ không phải 
là một vấn dề luân lý đạo đức.

    Anh mà nghĩ rằg tôi viết bài nầy để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh 
lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thu.. Mẹ như suối ngọt,

    như "đường mía lau", như "xôi nếp một". Anh không hưởng thụ thì uổng cho 
anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt cho chi.. Tôi chỉ cảnh cáo

    cho anh chị biết mà thôị Để mai nầy anh chị đừng có than thở rằng : đời ta 
không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý

    thì hoạ chăng có làm ngọc hoàng thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới 
sung sướng. Nhưng tôi biết ngọc hoàng không sung sướng đâu,

    bởi ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà 
mẹ.

    Tôi kể chuyện nầy, anh đừng nói tôi khờ dạị Đáng lẽ chị tôi không nên đi 
lấy chồng, tôi không nên đi tu mới phảị. Chúng tôi bỏ mẹ mà

    đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người 
thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị

    tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chị Nhưng 
đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước

    dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nàọ Mẹ nói : "Mười tám năm trời nó 
ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuốicùng rồi thì

    nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm cơm, khóc. Chị nói : 
"Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị

    cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tụ "Các ái từ sở thân" là lời 
khen ngợi người có chí xuất giạ Tôi không tự hào chi về

    lời khen đó. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa me.. 
Thiệt thòi cho tôi, có thế thôị.

    Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựạ Mà không có sự chọn lựa nào là 
không khổ đaụ Anh không thể bắt cá hai taỵ Chỉ khổ là vì

    muốn làm người nên anh phải khổ đaụ Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng 
tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được

    hưởng thụ tất cả kho tàng quí báu đó. Mỗi buổi chiều lại Phật, tôi cầu 
nguyện cho me.. Nhưng tôi không được ăn "chuối ba hương", "xôi

    nếp một" và "dường mía lau".

    Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ 
nên ở nhà với me.. Tôi đã nói là tôi không khuyên răng ai hết --

    tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà. Tôi chỉ nhắc anh : mẹ là chuối, 
là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương.

    Để anh đừng quên. Quên là một lỗi lớn : cũng không phải lỗi nữa, mà là một 
sự thiệt thòị Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô

    tình mà bị thiệt thòị Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh 
sung sướng, thế thôị

    Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế nầy: chiều nay, khi đi học về, 
hoặc khi đi làm việc về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ

    cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên me.. Sẽ bắt mẹ dừng 
kim chỉ, mà đừng nói năng chị Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật

    lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ vàđể biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên 
anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý.

    Anh hỏi : "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, 
vừà cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn

    giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp :"Mẹ có biết là con thương mẹ 
không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lờị Cho dù anh

    lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi câu ấy, 
chị cũng hỏi câu ấy, em cũng hỏi câu ấỵ Bởi vì anh, bởi

    vì chị, bởi vì em đều là con của me.. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống 
trong ý thức tình thương bất diệt. Và ngày mai mẹ mất,

    anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ.

    Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm naỵ Và anh hãy ca, chị hãy 
ca, em hãy ca cho cuộc đời đứng chìm trong vô tâm, quên lãng.

    Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

    Thích Nhất Hạnh, 1962

Other related posts: