[SMCC] Re: Bo phieu

hay quá chị vân ơi
  ----- Original Message ----- 
  From: Nguyen Hong Van 
  To: smcc@xxxxxxxxxxxxx 
  Sent: Sunday, March 06, 2011 10:20 AM
  Subject: [SMCC] Bo phieu


  Đăng bởi: Nguyễn Quang LậpBỎ PHIẾUTHANH CHUNG

  Hôm nay mình đọc được mẩu tin này ở trên báo “Người Lao động”: “ Ngày 4-3, Sở 
Công Thương tỉnh Long An đã triển khai quyết định do Chủ tịch UBND tỉnh Long An 
Dương Quốc Xuân ký, cho ông Nguyễn Văn Minh, chi cục trưởng Chi cục QLTT Long 
An, thôi giữ chức vụ vì trong quá trình điều hành để xảy ra nhiều sai phạm như 
cán bộ đi Campuchia đánh bạc, cho nhân viên thôi việc trái luật và cán bộ 
“mượn” tiền của dân…
  Cùng ngày, Chi bộ Đảng Chi cục QLTT tỉnh Long An cũng đã họp bỏ phiếu đề xuất 
hình thức kỷ luật đối với ông Nguyễn Văn Tâm, nguyên đội trưởng Đội QLTT số 5, 
vì đã có hành vi đánh bạc và dư luận cho rằng ông Tâm có quan hệ tình cảm với 
bà Trần Thúy Liễu (người đốt chết chồng mình là nhà báo Hoàng Hùng).

  Kết quả, có 12/38 phiếu đề nghị cách chức, 11/38 đề nghị khai trừ ông Tâm ra 
khỏi Đảng. Ngoài ông Tâm, ông Nguyễn Vinh Sang, kiểm soát viên Đội QLTT số 2, 
cũng bị đề nghị kỷ luật với hình thức khiển trách….”

  Kết quả này có thể được phân tích như sau:

  - 68,4% cán bộ đảng viên ở Chi bộ Đảng chi cục QLTT tỉnh Long An cho rằng 
việc đánh bạc và quan hệ tình cảm ngoài hôn nhân với người đã có chồng là 
chuyện bình thường của cán bộ lãnh đạo. Không cần thiết phải cách chức.

  - 71% cán bộ đảng viên không đồng tình với việc khai trừ đồng chí mình ra 
khỏi Đảng chỉ vì chuyện đánh bạc và quan hệ “ngoài luồng” .

  - Chỉ có khoảng một phần ba số cán bộ đảng viên của chi bộ thiếu tin tưởng 
vào sự lãnh đạo của đội trưởng Tâm.

  - 29% cán bộ đảng viên của chi bộ không chịu tham gia các hoạt động vui chơi 
giải trí tập thể.

  Đánh giá chung: Chi bộ Đảng chi cục QLTT tỉnh Long An có tính đồng thuận cao, 
“tương thân, tương ái”. Có vui cùng hưởng, gặp họa kiên quyết bảo vệ nhau. 
Không “dậu đổ bìm leo”, không buông tay để mặc đồng chí mình trong cơn hoạn 
nạn. Tuy nhiên, chi bộ cũng nên động viên khuyến khích ba mươi phần trăm số 
đảng viên còn lại tham gia vào các hoạt động tập thể, gần gũi, chia sẻ với quần 
chúng gần Đảng, không phân biệt tình trạng hôn nhân.

  Kết luận: Xét một cách logic thì đồng chí Tâm không đáng phải chịu bất kỳ 
hình thức kỷ luật nào.

  ****

  Nhân chuyện bỏ phiếu, ngày xưa cơ quan mình cũng có người gửi thư nặc danh 
lên Sở, tố cáo sếp trưởng có quan hệ không lành mạnh với trưởng phòng tài 
chính. Sếp nhận được thông báo của Sở liền tổ chức ngay một cuộc họp bất 
thường, toàn thể. Không bỏ phiếu kín mà “biểu quyết hở”. Sếp hỏi:

  - Đồng chí nào thấy tôi và đồng chí X có quan hệ bất chính đề nghị giơ tay.

  Cả ba lần câu hỏi bị rơi vào “im lặng đáng sợ”.

  Kết luận: 100% cán bộ công nhân viên chức của công ty nhất trí cho rằng, tác 
giả của lá thư nặc danh là kẻ vu khống. Hội nghị thành công tốt đẹp.

  Cả cơ quan dùng bữa trưa ở nhà hàng đặc sản vì thành tích “đoàn kết nội bộ”.

  ***

  Sau khi đưa bài này lên, mình lại thấy báo Tuổi Trẻ có bài: Đề nghị khai trừ 
Đảng và cách chức ông Nguyễn Văn Tâm: “ Ngày 5-3, ông Nguyễn Văn Minh, phó giám 
đốc Sở Công thương Long An, cho biết chi bộ Chi cục quản lý thị trường tỉnh đã 
hoàn tất việc kiểm điểm bốn cán bộ mà dư luận cho rằng có sang Campuchia đánh 
bạc.

  Theo đó, chi bộ đề nghị Đảng ủy Sở Công thương quyết định hình thức kỷ luật 
ông Nguyễn Văn Tâm (nguyên đội trưởng đội 5) do nhiều lần sang Campuchia đánh 
bạc cùng với bà Trần Thúy Liễu (vợ cố nhà báo Hoàng Hùng).

  Tại chi bộ, phần lớn số phiếu đề nghị khai trừ Đảng và cách chức…”

  Chẳng biết tỷ lệ phiếu 11/38 và 12/38 có nên được đánh giá là “phần lớn” hay 
không? Hay Báo Tuổi trẻ được cung cấp một số liệu khác?

  Biết chết liền! he he

  Thanh Chung’s blog

  THƠ THỜI THIẾU THỐN, THÂM THỦNG TỨ TUNG



  TĂNG ĐI EM!



  (Mượn lời bài “Đi đi em” của cố nhà thơ Tố Hữu)

  Rứa là hết! Vàng – Đô la phi mã

  Còn mong chi ngày trở lại Giá ơi

  Quên làm sao Em hỡi lúc chia phôi

  Bởi tăng trưởng hai đứa mình nghẹn nói



  Xăng dẫn trước, vọt lên cao chới với

  Điện rượt theo, thịt cá cũng a dua

  Cơm tại gia mà chay tịnh như chùa

  Hàng dây tiếng thở dài trên miệng vợ



  Biết chăng Em nỗi lòng anh khi đó

  Nó tơi bời đau đớn lắm Em ơi

  Mà sao Em còn luyến tiếc không rời

  Nơi bão giá tràn qua như cơn lốc?



  Đêm thao thức nằm mơ mình có lộc

  Cho quên đi bao nỗi nhọc ban ngày

  Cho quên đi lương tháng nhẹ như bay

  Quên toan tính, ngược xuôi, tất tả



  Em ngoái cổ nhin anh ta chỉ trả

  Thầm cho nhau, đôi mắt ướt ly sầu

  Biết làm sao em hỡi nói cũng nhau

  Lạm phát vẫn tăng hoài như ngựa vía



  Thì em hỡi, tăng lên, đừng tiếc nữa

  Ngại ngần chi nấn ná chỉ thêm phiền

  Tăng đi em, can đảm giá xăng lên

  ừ đi bộ phải đâu là tội lỗi!



  Anh mới hiểu càng ngậm ngùi khổ tủi

  Càng dày thêm khát vọng đổi đời mau

  Tăng đi em, ai chóng phất, chóng giàu (?)

  Mặc con sãi vẫn vào chùa quét lá



  Để thêm nhớ mai sau ngày Bão Giá

  Mà hôm nay ta mới chỉ bắt đầu.

  Thanh Chung

  ( Từ Thanh Chung’s blog)



  “HOAN HÔ” TOÀ ÁN HÀ GIANG



  Hoan hô” tòa án Hà Giang

  Nổi tiếng “sáng láng” như hang đá ngầm

  Rằng án là vụ “bán dâm”

  Rằng tên đầu sỏ là Sầm Đức Sương

  Hằng, Thúy đang tuổi học đường

  Ra vành móng ngựa đáng thương thực tình

  Ngây thơ chẳng biết giữ mình

  Hiến thân khách VIP mua trinh dễ dàng

  Cho nên tòa án Hà Giang

  Ra tay xét xử rõ ràng đúng sai?!

  Bán dâm thì bán cho ai?

  Eo ôi…danh sách hàng dài…toàn quan!

  “Công khai” thì sợ… quan oan!

  Tốt nhất “xử kín”, an toàn… chủ trương

  Không sợ bẽ mặt thăng đường

  “Nạn nhân-tội phạm” lẽ thường kể chi?

  Thiên hạ thắc mắc làm gì?

  Quan đâu có tội? Vậy thì xử sao?

  Thôi đành mang tiếng tào lao

  Công lý cũng mặc, xử ào cho xong

  Sắt kia đem bẻ cũng cong!

  Y Phết

  (từ Trần Nhương.com)



  BÀI CA ” XĂNG TĂNG GIÁ”



  Anh đội viên thức dậy

  Thấy trời khuya lắm rồi

  Mà sao Bác vẫn ngồi

  Thì ra Bác chưa ngủ …



  Anh đội viên nói nhỏ:

  “Xăng tăng giá Bác ơi”

  Bác bảo: “Bác biết rồi,

  Mười chín nghìn một lít”



  Anh đội viên sụt xịt:

  “Xe cháu xe tay ga”

  “Xe bác Toyota

  Chú khổ sao bằng Bác”



  Hai bác cháu phờ phạc

  Vì lạm phát dâng cao,

  Và họ cùng ước ao,

  Lạm phát không còn nữa

  Khuyết Danh

  ( Từ Hiệu Minh’s blog)



  VĂN TẾ… SẦM ĐỨC XƯƠNG



  Ôi thôi !

  Hiệu trưởng một thời, Việt Lâm trường cũ

  Mười năm xoa đầu trẻ chưa chắc còn danh nổi như phao, thác loạn một đêm trong 
nhà nghỉ tuy là mất tiếng vang như mõ.

  Nhớ khi xưa.

  Cui cút làm ăn, đồng lương còm cõi.

  Bát canh toàn quốc, tô mắm đại dương. Chỉ biết học sinh chiếu theo sổ bộ.

  Tập họp, chào cờ, điểm danh, nhận xét tay vốn quen làm. Của ngon đặc sản, 
khách sạn, nhà hàng mắt chưa từng ngó.

  Mỗi năm học hai kì tròn chín tháng, trông lĩnh lương như trời hạn trông mưa. 
Cơm tập thể quấy quá đã mươi năm, ghét gạo sạn như nhà nông ghét cỏ.

  Đêm mơ thấy cái Hằng khoe trắng lốp muốn tới ăn gan, ngày tơ tưởng gái Thúy 
“ấy” đen sì muốn ra cắn cổ.

  Một mối của ngon vật lạ há ai treo cám để nhử heo, hai thể nữ sáng lòa đâu dể 
để treo niêu, úp máng…

  Nào đợi ai bày, ai biểu phen này thầy giáo xin ra sức tháo giầy. Chẳng thèm 
chạy ngược chạy xuôi giáo chức há sợ ngày dứt cháo.

  Khá thương thay.

  Vốn không phải dòng con ông kia, bà nọ mà theo nghề giáo thanh cao. Chẳng qua 
nhờ tại chức, chuyên tu mà đạt chức danh hiệu trưởng.

  Mười tám kỳ tập huấn nào đợi luyện rèn, hai chục đợt chuyên tu không chờ bày 
bố.

  Ngoài cật mặc bộ vét tông bên trong cũng dao tấu bầu ngòi. Xuyên khung hai 
mươi phân, táo tàu hai quả, râu ngô một dúm.

  Giáo án đốt bằng rơm con cúi cũng dạy xong bài đạo đức kia, bụng mang một bọc 
dao găm cũng lên lớp giảng bài nhân cách nọ.

  Chi nhọc quan quản giống trống kì trống giục đạp rào lướt tới, coi dư luận 
cũng như không. Nào sợ tinh hoàn nhỏ, tinh hoàn to xô cửa xông vào liều mình 
như chẳng có.

  Kẻ đâm ngang người xỏ ngược làm cho cái Hằng, cái Thúy thất kinh. Đưa cửa 
trước, đón cửa sau nào sợ ban nghành đoàn thể,

  Ôi !

  Những lăm lòng nghĩa lâu dùng, râu xanh xác phàm vội bỏ.

  Một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn le lói suốt canh thâu. Mươi năm chốn 
ấy chữ “lao” đây âm thầm ngồi bóc lịch.

  Chiều sông Lô cỏ cây mấy dặm sầu giăng, nhìn chợ Vị Xuyên già trẻ hai hàng 
lụy nhỏ.

  Chẳng phải tiểu đường, bệnh gút mà sa ngã cho can tâm, chẳng qua không làm 
chủ được bản thân nên ra đi thật đáng số.

  Nhưng nghĩ rằng.

  Phấn trắng, bảng đen ân nghĩa chì mài kiếm mấy đồng lương mắc mớ chi chui vô 
trong đó.

  Vì ai khiến xuôi khổ hạnh mà “đứt” từng đoạn “xương”. Vì ai mà giáo án tan 
tành, tương lai đóng “sầm” cánh cửa.

  Ôi thôi thôi !

  Chùa Bình Lâm năm canh ưng đóng lạnh, tấm lòng đây xin gửi lại vợ già. Chợ 
Khâu Vai tình xưa xin rủ bỏ phận tủi hờn về Lũng Cú mang theo.

  Đau đớn bấy con thơ ngồi khóc bố, ngọn đèn khuya leo lét trong lều. Não nùng 
thay vợ yếu chạy tìm chồng cơn bóng xế dật dờ trước ngỏ.

  Ôi!

  Thác loạn một phen nghìn năm xấu hổ.

  Xe cảnh sát đã ngấp nghé sân trường, nhìn Côn Lĩnh mây đen tứ phía. Bác Tô bị 
cách chức rồi ai cứu đặng một phường con đỏ.

  Một bên chức tước thanh cao, tiếng thơm vang đều sáu tỉnh. Một bên lao tù khổ 
ải, gần xa ai oán tiếng đời.

  Sống nhờ anh, vào tù cũng nhờ anh. Nay bị cách chức rồi làm sao cứu rỗi. Lời 
dụ dạy đã rành rành nay tớ chủ ấm đền công đó.

  Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo hận vì hai chữ dâm ô cây hương ô uế thắp lên 
cám bởi một câu vương thổ.

  Hỡi ôi thương thay.

  Có linh xin hưởng

  Đỗ Văn Dân

  (Từ Báo blog)

Other related posts: