[SMCC] Bach Long: Kiep Nay Toi chi Co The

Bạch Long: 'Kiếp này tôi chỉ có thế'
 
 
"
Bây giờ, tuy tôi và Thành Lộc đã đứng chung 
một sân khấu, sự nghiệp của hai anh em cũng 
đã đi qua gần nửa đời người 
nhưng vẫn có khán giả bất ngờ khi biết
chúng tôi là anh em ruột. Có lẽ cái lận đận 
của tôi nó cứ lộ ra ngoài, chẳng được 
cốt cách như những người thân khác", nghệ 
sĩ Bạch Long kể về đời mình.
 
Tử vi của tôi cho thấy tôi là người không có "ngôi 
gia", nghĩa là kiếp sống trên đời sẽ không có 
lấy một cái nóc nhà riêng cho mình. Điều đó 
cũng gián tiếp
nói rằng, tôi không có một gia đình đúng nghĩa. Cha 
mẹ tôi không có số nuôi con trai. Sau khi người anh trai 
đầu tiên mất sớm, sinh ra tôi lại bệnh 
tật
triền miên, nên từ khi còn đỏ hỏn, tôi đã 
được đưa vào đình làm con nuôi cho 
người cô ruột của cha. Đến năm 15 
tuổi, cha mẹ ruột đón tôi về, nhưng cuộc
sống đơn độc với người mẹ 
nuôi già đã thấm vào người tôi tự lúc nào. Không 
đành đoạn xa mẹ, người có công nuôi mình thành 
người, tôi từ chối. Dù trong
15 năm đó, anh chị em tôi đều qua lại thân 
thiết, nhưng tôi vẫn không muốn về.
 
Tôi rất thích câu nói của người xưa: "Lùi một 
bước trời cao bể rộng". Có lẽ cuộc 
sống đơn giản trong một gia đình chỉ có 
hai người và sự tĩnh lặng của ngôi
nhà - thật ra là cái đình - đã thực sự ăn vào 
người nên tôi giữ cho mình một chữ "nhẫn". 
Đến giờ, khi ở nhà thuê tôi vẫn không lấy 
làm buồn hay tủi thân
khi thấy chị em mình ở nhà cao cửa rộng. Thành 
Lộc từng muốn tôi về sống chung nhưng tôi 
lắc đầu. Tính tôi vậy, không muốn phiền hà 
người khác dù đó là
người thân của mình.
 
Bốn mươi năm gắn bó với cái đình, tôi 
đã trải qua biết bao nước mắt và nụ 
cười gần như của cả một đời 
người. Ngày mẹ tôi mất, xác còn nằm đó mà tôi 
phải
ra sân khấu chọc cười khán giả. Thôi thì dù có 
ngồi cạnh mẹ suốt đêm, mẹ cũng 
chẳng sống dậy được mà khán giả 
lại đang đợi mình. Không biết tối hôm 
ấy,
giữa muôn trùng tiếng vỗ tay dưới kia, có 
lời khen ngợi nào dành cho mẹ - người đã mãi 
mãi không còn chờ tôi được nữa.
 
Những năm 2000-2001, nhóm Đồng Ấu Bạch Long 
tan đàn xẻ nghé, bao nhiêu công sức, tiền của tôi 
đắp vào cho nhóm coi như đổ sông đổ 
biển. Tôi tháo cái đồng
hồ - thứ duy nhất cứu mạng tôi lúc bấy 
giờ - đưa cho thằng học trò: "Thiên, mày đi 
cầm giùm thày". Thằng nhỏ chạy về, dúi vào tay 
tôi 300 nghìn: "Thày
ơi, người ta không chịu cầm. Thày cầm 
tiền này xài đỡ, khi nào có, cho lại con cũng 
được". Tôi nhìn cái đồng hồ mà chảy 
nước mắt.
 
Ngày đó tôi còn chạy chiếc 78 cùn không thể tả, 
mỗi lần dừng lại đổ xăng, 
người ta cứ bu lại coi. Không phải coi chiếc 
xe mà coi: "Sao cái ông Bạch Long
này lạ quá. Nghệ sĩ nổi tiếng mà chạy xe 
mắc cười ghê?". Tôi chỉ tủm tỉm: "Xe kia 
bị hư, đi đỡ chiếc này", còn không thì: "Hôm 
qua cá độ đá banh thua hết
rồi".
 
Đi lên từ những vai đóng thế
 
Người thày đầu tiên, người đã chỉ 
cho tôi những ngón nghề sân khấu là NSND Thanh Tòng. 
Nhưng sự nghiệp của tôi chỉ đi lên từ 
những vai đóng thế. Có khi
một đêm, tôi thế đến 3 vai, từ con nít, 
hề nịnh đến anh hùng Trần Quốc Toản. 
Bản thân tôi cũng thích được thể hiện 
nhiều loại vai, không thích suốt đời
chỉ đóng một nhân vật. Sau này, dạy học trò, 
tôi luôn bắt chúng đóng đủ thứ để 
bản thân người nghệ sĩ không bị đóng 
khung và chai lỳ khả năng thể hiện.
 
Tôi từng có những vai diễn để đời, 
vậy mà khi sân khấu cải lương tuột dốc, 
tôi chỉ biết quỳ trước bàn thờ tổ mà 
khấn, tổ hãy rước hồn đi để tôi 
còn tìm
ra con đường cho mình. Tôi đến với sân 
khấu kịch cũng từ một vai đóng thế 
trong vở Ba chàng lính ngự lâm. "Bảy phần vai 
diễn, ba phần của mình", bí quyết
đó đã giúp tôi trụ lại đến giờ.
 
Những ngày khốn khổ không có tiền ăn, sân 
khấu cải lương thì xuống dốc, tôi nhẵn 
túi, túng quá đi xem thày. Ông thày bói khuyên tôi bỏ cái đình 
thì mới
làm ăn được. Rồi bỗng nhiên Thành Lộc 
nói muốn đổi cho tôi chiếc xe khác, tôi mừng quá, 
bán chiếc 78 được mấy triệu đồng, 
tôi tạ từ cái đình đi tìm cho
mình một ngôi nhà mới.
 
Gần nửa cuộc đời yêu và đi theo nghệ 
thuật, tôi thấy mình vẫn còn lang thang đâu đó, 
chưa làm được gì nổi bật để 
cảm thấy mình là một ngôi sao. Cái gì tự
mình nói ra cũng có phần chủ quan, thiên lệch, nếu 
đi khoe với mọi người chẳng khác nào vẽ 
bùa cho mình. Vì thế báo chí có quan tâm thì tìm đến chứ 
ít
khi nào tôi tự tìm đến họ.
 
Bây giờ, tôi vẫn chưa có một cái nhà nên hồn. 
Ở nhà thuê cũng lo sốt vó khi nghe chủ sắp 
đuổi khỏi nhà, cũng lận đận đi tìm 
chốn an cư khắp hang cùng ngõ
hẻm. Nhưng được cái khán giả rất 
thương, ở đâu cũng được mọi 
người quan tâm, thăm hỏi. Có mấy anh công an khu 
vực kiểm tra, phát hiện ra tôi, giật mình:
"Sao ông ở đây?". Tôi hỏi ngược: "Bộ tôi 
ở đây không được hả?". Họ thắc 
mắc sao nghệ sĩ như tôi mà bèo bọt quá. Nghệ 
sĩ chứ đâu phải doanh nhân mà đi xe
này, ở nhà kia. Có người nổi tiếng mà có giàu 
đâu, còn có kẻ chẳng tiếng tăm gì thì lại 
giàu nứt đố đổ vách. Đó là tại cái 
thời, tại cái tạng người. Tạng
của tôi kiếp này chắc chỉ có thế...
 
tancogiaoduyen
(Theo Mỹ Thuật- VNE)

       
---------------------------------
Park yourself in front of a world of choices in alternative vehicles.
Visit the Yahoo! Auto Green Center.

Other related posts: